Thế là câu chuyện tường lửa vẫn chưa có hồi kết. Hà Nội trở gió, nhếch nhác và vô duyên.

Tab các font chữ biến đâu mất, đành sử dụng những gì đang có. Không biết rồi còn sẽ xảy đến điều gì, khi mà ngay cả bản lai diện mục cũng hóa thành hư ảo, chẳng đáng bận tâm. Viết, như một hành vi cố chống chọi với môi trường dường như đang quyết liệt tha hóa mình.

Tối qua xem VCD My Summer of Love (2004). Một bộ film về những ước mơ, ham muốn và khao khát; sự nghèo đói của hai nhân cách tuổi teen là tâm điểm để chiếu rọi về sự lệch lạc, đầu độc và bệnh lý nhân danh quyền lực tối thượng: tôn giáo, tình yêu, cộng đồng.

Có thể là một bộ film về lesbian; cũng có thể là nốt nhạc réo rắt của hoan lạc ngất ngây và sự bẽ bàng chứng kiến thói trơ tráo diễn trò; đây đó phủ trùm hơi thở của kẻ khám phá cố xóa đi nỗi sợ hãi cô đơn khi tỉnh táo tách khỏi bầy đàn, dù chất gây ảo giác có tác dụng thực sự trên sàn nhảy; thậm chí, cuộc sống tẻ nhạt đời thường của một thị trấn nhỏ bé ở nước Anh mê hoặc người ta tin vào những lời phù chú trừ tà và sự chở che của đấng tối cao,...

Điều cần nói thêm, những cảnh quay và vai diễn của hai nữ nhân vật chính đập mạnh vào giác quan khán giả, nó khiến bài học cuộc đời nhào trộn cả sự phi lý, niềm đam mê trần tục và năng lực hành động thực tế, cho dù phải trả giá vì quyết định dấn thân.

Hoàn toàn không phải là sự minh họa chủ đề hay gán ghép ý tưởng thô thiển, lộ liễu, bộ film vì thế, có thể gây tranh cãi song chắc chắn nó mang một giá trị nhân văn vượt trên những gì sờ chạm, trông thấy bằng mắt môi. Đoạn đối thoại giữa Tamsin (Emily Blunt) và Mona (Nathalie Press) thể hiện điều đó: một nơi chốn buồn cười, tựa như trò chơi lego gồm những đồ nhựa lắp ghép, là ngụy tạo mà thôi.

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ