Đấy là ý của Osho, song bài này khởi đi từ đoạn trích dẫn của một ai đó mang nick talatha như là lời phản hồi với bài post hôm qua.

Bên cạnh việc đọc những câu văn ngắn gọn, sáng rõ bàn về một đề tài nhạy cảm-
đôi vú của phụ nữ-, nhờ talatha, tôi còn có cơ hội biết thêm một blog nước ngoài viết bằng tiếng Anh và tiếng dân tộc Tamil Ấn Độ, mà tính cả tít đề chỉ vỏn vẹn hai dòng thôi song đủ làm tôi bâng khuâng: “GUESS WHERE MOST OF THE HUNGRY KIDS LIVE. Near your home and mine./ Đoán xem nơi nào nhiều trẻ đói khổ nhất? Gần nhà bạn và tôi.

Xin chớ vội vàng lưu ý tôi sắp đi lạc đề. Vâng, tôi biết, mình đang cố gắng diễn đạt ý tưởng: làm ơn đừng chống lại dục.

Thì đây, trước tiên tôi muốn nhắc đến tác phẩm từng gây shock một thời: Điên cuồng như Vệ Tuệ [Vệ Tuệ. (2003). Tập truyện Trung Quốc. Sơn Lê dịch. Hà Nội: Nxb. Hội Nhà văn], mà theo lời giới thiệu của nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn là “bản tự bạch chân thành của tuổi trẻ.”

Cũng cần giải thích ngay, một trong những lý do tôi dẫn Điên cuồng như Vệ Tuệ là vì tôi chưa đọc toàn bộ cuốn Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư, không mê lắm mấy truyện ngắn gắn chặt với ”bàn tay ma thuật” của Đỗ Hoàng Diệu (cô gái này ngoài đời có đôi mắt nhìn thật chăm chú vào người tình cờ đối diện) và chẳng thuộc hoàn chỉnh một câu thơ nào của Vi Thùy Linh.

Trong Điên cuồng như Vệ Tuệ, tôi thích nhất ý tưởng / câu văn:

Nó không phải là đứa con gái hư hỏng, chẳng qua dễ bị xúc động, mà tính xúc động từ trong xương tủy lọt ra ngoài là cái làm cho nhiều người thích nó.” (tr.287)

Cách câu trên mươi dòng là mấy chục chữ sau:

”Nó nhìn tôi bằng cặp mắt ghen tị, đúng là sắc mặt cậu khá lắm, người được tình yêu giày vò đều mong mọi người phải cúi đầu thất vọng.”

Nhằm tránh cho bạn đọc khỏi chưng hửng vì tôi trích quá cụt lủn, đoạn tình cờ lật thấy bên dưới cũng khá thú vị:

”Có một cô gái bóc trần mình trong những ý tưởng điên cuồng không có cách nào ức chế nổi, chờ đợi một hình bóng tựa một linh hồn lặng lẽ xuất hiện trong căn phòng tràn ngập bóng tối. Bởi chờ đợi, sự chờ đợi vô vọng, cô gái muốn xé mình ra, gục vào một góc bí mật, liên tiếp gọi tên anh ta, liên tiếp khinh rẻ thân xác mình, liên tiếp bị ảo giác mưu sát.

Tôi đồng ý. Vâng, nhân lúc tôi còn trẻ, tôi đồng ý.”
(tr.313)

Để cân bằng nội ngoại, dưới đây là trích đoạn câu chuyện Nhân trường hợp chị thỏ bông [Tản văn của Thảo Hảo. (2005). Hà Nội: Nxb. Hội Nhà văn]:

”Bạn tôi, vợ về quê thăm mẹ. Anh ở nhà, vào đúng ngày chủ nhật, thì buồn. A lô cho một người bạn, và cả hai đi mát-xa.

Cô gái làm mát-xa cho anh rất xinh, mặt tỉnh bơ, vừa làm vừa kể chuyện cười. Cô kể chuyện chị thỏ bông đi lạc.

Chị thỏ bông có chồng là anh thỏ bông. Một hôm chị thỏ bông đi vào rừng tìm cà rốt. Lúc quay trở ra thì bị lạc. Chị đi một đoạn thì gặp anh thỏ trắng. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ trắng bảo, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chị thỏ bông đành ở lại.

Ngày hôm sau, chị đi tiếp, mãi vẫn không thấy đường. Chị nhìn thấy anh thỏ nâu. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ nâu nói, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chị thỏ bông cắn răng ở lại đấy một đêm.

Hôm sau nữa, chị đi tiếp. Vẫn lạc đường. Lần này thì gặp anh thỏ đen. Chị đến hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ đen cũng nói, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chị thỏ bông tặc lưỡi ở lại.

Sáng hôm sau, chị tỉnh dậy, và lên đường. Đi được một đoạn thì thấy nhà, với anh thỏ bông đang đánh răng trước cửa. Chị về nhà được hai hôm thì biết mình có mang.”


Cô mát-xa đố: “Em đố anh, con của chị thỏ bông sẽ có màu gì?”

Bạn tôi đoán, cà phê sữa bông, khoang đen bông.., mãi cũng sai, đành hỏi cô.

Cô bảo: “Muốn biết thì ở lại đây đêm nay”…
(tr.114-tr.115)

Còn bây giờ, là lược vài ý kiến của Osho [(2000). Maturity - The Responsibility of Being Oneself. Osho International Foundation/ (2005). Trưởng thành- Trách nhiệm là chính mình. Hà Nội: Nxb. Văn hóa-Thông tin.]

Thực sự có thể vứt bỏ dục bằng việc đi qua nó không? Dường như là tâm trí và thân thể tôi sẽ chẳng bao giờ đừng đòi hỏi về nó.

Nhưng tại sao bạn lại vội vàng vứt bỏ nó đi thế? Nếu bạn vội vã bỏ nó đi như vậy, bạn sẽ chẳng bao giờ có khả năng vứt bỏ nó đi đâu. Chính sự vội vã, chính ham muốn vứt bỏ nó sẽ không cho phép bạn hiểu nó một cách toàn bộ. Làm sao bạn có thể hiểu cái gì đó mà bạn đã quyết định là sai, rằng nó phải bị vứt bỏ? Bạn đã phán xét, bạn đã không lắng nghe! Hãy cho tính dục của bạn một cơ hội đi.

…Thực tế, đàn bà chưa bao giờ thần kinh đến vậy; đó là lý do tại sao bạn lại không nghe nói về nhiều nữ thánh nhân. Họ bình thường hơn, họ thực tế hơn. Họ không ngu ngốc như đàn ông đã tỏ ra vậy. Họ duyên dáng hơn và tròn trĩnh hơn trong bản thể mình, bắt rễ hơn vào đất, định tâm hơn. Do đó, bạn không nghe nói về nhiều đàn bà như Clement ở Alexandria-bạn không thể tìm thấy một người đàn bà tương tự. Không đàn bà nào đã từng nói rằng đàn ông là cánh cửa tới địa ngục.

…Xin đừng chống lại dục; bằng không bạn sẽ rơi vào cái bẫy của dục ngày một nhiều hơn. Nếu bạn muốn gạt bỏ nó bạn sẽ không bao giờ gạt bỏ được nó cả. Vâng, có một điểm siêu việt khi dục biến mất- nhưng điều đó không phải là bạn chống lại nó. Nó biến mất chỉ khi bạn thấy hạnh phúc hơn nảy sinh bên trong bản thể bạn, chưa bao giờ trước điều đó. Cái cao hơn phải được tìm thấy trước hết, thế rồi cái thấp hơn biến mất theo cách của nó.

Hãy để điều đó là quy tắc nền tảng trong cuộc sống của bạn: Đừng bao giờ chống lại cái thấp hơn- hãy đi tìm cái cao hơn. Đừng bao giờ chống lại cái thấp hơn, hãy tìm cái cao hơn, và khoảnh khắc cái cao hơn bừng lên trên bạn thì bỗng nhiên bạn sẽ thấy rằng mối quan tâm vào cái thấp hơn đã biến mất…”
(tr.177-tr.183)

Với riêng tôi, vào thời điểm này, liên tưởng đến lời tâm tình trong bộ film của Bỉ nói tiếng Pháp
Ngày thứ tám/ The Eight Day (1996), đại khái người đàn ông ấy bảo rằng ông yêu thích trẻ thơ vì chúng không làm tổn thương ta khi ta âu yếm/ hôn chúng; đồng thời, tôi cũng nhớ lại ca từ trong một bài hát karaoke tên là Vị ngọt đôi môi(?):

“Xin hãy cứ yêu, đừng nên bối rối- Trái tim tự tìm ra lối…”

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ