Ngay bên ngoài căn gác mình ở là cây khế, nay có thêm chuồng chim bồ câu. Nếu kể thêm, thì nhà hàng xóm còn có một cây mai vàng tứ quý, vật khẳng khiu duy nhất kệch cỡm trong tổng thể béo tốt của cơ sở buôn bán hàng cua- lươn- tôm tươi sống.

Theo tiến trình tạo ý, chuyện nên được kể từ cây khế. Như rất lâu rồi mình từng nghĩ trong bài thơ viết đăng báo chắc không dưới năm năm:

...Tôi, gã bọ ngựa già từng một thời được yêu,
Giờ chợt nhận ra cây khế xưa thôi không còn chua nữa
Tất cả chỉ là trò chơi ú tim của gió mùa và ngọn lửa
Thổi vô hồi hun hút suốt đời ta...

Đó là một cây khế vô duyên, dù vẫn lấm tấm màu tím Huế, đều đặn sai quả đong đưa mỗi mùa và khoan dung làm bóng râm che mát cho căn gác đỡ phần bức bối trưa hè. Công trạng thì nhiều, nhưng điều cơ bản nhất nó chua loét nên cứ hồ đồ mặc sức chê bai.

Và tình cờ, mình phát hiện một chi tiết phụ trội: lá khế rơi đầy, theo gió ngã thân nhẹ nhàng trên chiếu trải sàn gác suốt ngày bên song cửa. Bỏ quên sự nhếch nhác, việc vật vờ của những lá khế khô quăn làm nhói buốt hơn nỗi muộn phiền vô cớ của kiếp người trần tục.

Không biết khi ta quyết định mua hoa về cắm bình đặt trong phòng, dường như là vì muốn chuyển di thiên nhiên vào đời sống nhân tạo?

Điều khó ngờ tới là sự im lặng của lá lại hòa hợp khôn cùng với tiếng chim bồ câu gù chăm chỉ suốt ngày đêm (của đáng tội, thi thoảng khiến mình tỉnh giấc). Dấu phân chim xanh mờ, đùng đục. Cánh đập của cả bầy, cố gắng lắm, nào đủ sức tạo nên cơn ba động gây địa chấn tâm hồn.

Nhớ ý một lời hay vốn bằng tiếng Pháp: "Những tư tưởng siêu việt thường giáng trần nhẹ nhàng trên đôi cánh của chim bồ câu".

Bối cảnh không- thời gian bé nhỏ, tầm thường, cực kỳ chung đụng, bề ngoài dễ nghĩ đến tâm tình trái ngược; kỳ thực sự tinh tế của Đấng Tạo Hóa chẳng thể diễn tả ngang tầm.

Lá khế vô duyên rơi và tiếng gù của lũ chim bồ câu gợi tình hữu lý. Sự sinh, sinh sự đó mà...

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ