Khác với cơn mưa rỉ rả cả ngày hôm nay, tin nhắn vỏn vẹn mỗi dòng "Em đi đây" rồi biến mất tăm như bầu trời không một gợn mây. Có lẽ, đó là khi tàu hỏa bắt đầu rời ga Hàng Cỏ trong đêm.

Không biết, khi chẳng thể liên lạc được bằng điện thoại di động thì bạn đã kịp gây mùi thương nhớ cho ai chưa. Phần mình, khó xóa nhòa những buổi sáng mù sương, xe đi trong bảng lảng của khí trời chỉ muốn hít cho tức căng lồng ngực, cố thu hết tầm nhìn từ trên cổng trời cao vời vợi.

Và đá, tuyền là đá. Loại thực vật xanh bạt ngàn là ngô; xen kẽ là rừng thông phòng hộ. Dọc theo những con đường im vắng bất kể thời khắc trong ngày, nhẫn nại và lầm lũi mấy bà, cô địu bắp hái từ nương, tay thoăn thoắt đan sợi. Lưng họ còng xuống, bên kia đường ven núi là mấy tổ ong cần cù ủ mật.

Hà Nội nóng là thế, đông đúc là thế. Lên đây, gai gai người lúc chiều tà. Cái bản Phó Bản kia có con ngựa già chầm chậm bước; bà cụ già chít khăn ngồi trước căn nhà đắp đất ngó mông lung. Chiếc màn hoa sang trọng ngay bên kia biên giới không làm khách lỡ bước ngủ yên.

Người đàn ông ấy cười nói ngây ngô. Vợ, con ở lại thị xã được đánh giá là sạch nhất miền Bắc. Mờ mờ, đã nghe tiếng trở mình, lách qua tấm cửa cọt kẹt để gọi xe ôm chở khách ra chỗ đợi phòng khi tài xế lười chạy vào bản vì vắng khách về xuôi.

Cột cờ Lũng Cú. Gió, hình hài bé nhỏ trước phong cảnh bao la, như con rồng với đôi mắt ngọc xanh của ruộng lúa đang thì con gái xâm xấp nước. Tổ quốc bắt đầu từ đây!

Men rượu ấm nồng, cay cay day dứt. Vòng vèo với cô đơn và hoang vắng. Đây đó, vài tấm nilon phơi mình chờ hứng giọt từ trời cao. Không hoàn toàn là chân thành, thật thà những đồng bào của mình. Cái chợ có bia, áo quần may sẵn, vài túi thổ cẩm, củ quả thổ địa, thịt chó và vô thiên lủng hàng điện tử nước bạn tuồn sang.

...Mọi chuyện rồi đều giải thích ổn thỏa hết. Mặc lòng, vẫn ám ảnh tâm tưởng mình chuyến đi lên vùng cực Bắc tổ quốc- Hà Giang cách đây năm tròn: lên vùng cao đừng nói dối bao giờ.

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ