Đây là lần đầu tiên blog Cái Tôi post trực tiếp về vấn đề đồng tính luyến ái (homosexuality.)
Nguyên cớ gần nhất là do được đọc tâm sự của những người trong cuộc.
Đồng tính luyến ái là một thực tế lịch sử của nhân loại chúng ta tồn tại ở các nền văn hoá khác nhau.
Trước đây, từng có nhiều người chia sẻ chân thành, bàn luận nhiệt tình, không ít nghiên cứu khoa học gắng lý giải nguồn cơn hiện tượng; song dường như cho đến tận bây giờ, đồng tính luyến ái vẫn còn là vấn đề úp úp mở mở, nửa công khai nửa giấu diếm tại Việt Nam.
Có vẻ, câu chuyện dẫn trên tiếp tục phản ánh (chính xác) thế giới người đồng tính, góp phần bộc lộ phần nào cái nhìn, thái độ và niềm tin của dư luận, độc giả đối với những biến chuyển xã hội đang diễn ra.
Vậy, thực sự chúng ta thấy cái chi và cảm nhận điều gì qua một loạt bộc bạch của người đồng tính-- dọc theo cách trình bày của phỏng vấn viên?
Rằng, ở đây hiển hiện một sự cự tuyệt; đồng tính luyến ái đúng là điển hình cho tâm thế cảm thấy bị cự tuyệt bởi ý tưởng về người bạn tình cùng giới?
Rằng, bởi vì hình thức hoạt động tình dục này không đòi hỏi nỗ lực trở thành bố mẹ nên nó xúc tiến thêm sự phức tạp và những mối quan hệ ngắn hạn?
Rằng, trên nhiều bình diện xã hội, đây là lý do quan ngại quấy rối khung cấu thành lâu nay "gia đình là tế bào của xã hội"?
Rằng, việc ly dị và gia đình đơn thân có thể được viết cùng kịch bản như câu chuyện đồng tính luyến ái?
Rằng, phải chăng phát hiện nguồn gốc sinh học của đồng tính luyến ái ẩn chứa nhiều nguy cơ tiềm ẩn; và có cần thiết tìm hiểu, nghiên cứu đồng tính luyến ái khi mà những tác động chính trị và y khoa của nó là khó lường?
Và rằng, những hàm ý đồng tính luyến ái dần phổ biến như một lựa chọn tình dục có khả năng sống được, sẽ đe doạ số đông nhân quần chúng ta?
Phân loại: Đồng tính luyến ái, Nghiên cứu, Quan hệ, Thời sự
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ