1. Sogyal Rinpoche. (2006). Mỗi ngày trầm tư về sinh tử. Thế Hùng (nhóm Kiến Văn) dịch. Hà Nội: Nxb. Tôn giáo, tr.174
...Ngài Thomas More đã viết những dòng này ngay trước khi ông bị chém đầu: "Tất cả chúng ta đều trong một chiếc xe, đi đến đoạn đầu đài; làm sao tôi có thể ghét ai đó hay muốn ai đó bị hại?"
Để cảm nhận sức mạnh của cái chết nơi bạn và hoàn toàn mở lòng ra đón nó, là cho phép phát triển trong bạn lòng trắc ẩn bao la làm chất liệu nuôi dưỡng cho cuộc sống của những ai thật sự mong muốn giúp đỡ tha nhân...
2. Thomas More. (2006). Utopia-- địa đàng trần gian. Trịnh Lữ dịch. Hà Nội: Nxb. Hội Nhà văn, tr.134- tr.135.
...Họ phân biệt khoái lạc đích thực thành hai chủng loại: tinh thần và vật chất.
Khoái lạc tinh thần bao gồm cảm giác mãn nguyện nhờ thấu hiểu được điều gì đó, hoặc nhờ những suy ngẫm về chân lý. Nó cũng bao gồm cả những ký ức về một cuộc đời đã được sống một cách đúng đắn, và lòng tin vào những sự tốt lành sắp đến.
Khoái lạc vật chất lại được chia làm hai loại.
Thứ nhất là những cái khiến cho toàn bộ cơ thể ta tràn đầy một cảm giác sung sướng.
Đây có thể là kết quả của việc thay thế những vật chất đã bị thân nhiệt tiêu huỷ hết, như khi ta ăn hoặc uống. Và cũng có thể là kết quả của việc tống khứ hết những ứ thừa trong cơ thể, như khi ta bài tiết, giao hợp, hoặc cảm giác hết ngứa ngáy bồn chồn khi được xoa bóp hoặc gãi ngứa.
Tuy nhiên, cũng có những khoái lạc không do thoả mãn bất kì một nhu cầu cơ thể nào hoặc giải toả một khó chịu nào.
Chúng tác động, một cách huyền bí nhưng không thể nhầm lẫn được, trực tiếp vào các giác quan của ta, và điều khiển toàn bộ những phản ứng của chúng. Ví dụ như khoái lạc âm nhạc.
Loại khoái lạc vật chất thứ hai của họ bắt nguồn từ những hoạt động thường xuyên và êm ả của các chức phận cơ thể- tức là trạng thái sức khoẻ không bị bất kì một trục trặc nhỏ nào quấy nhiễu.
Không bị khó chịu gì về tinh thần, tình trạng cơ thể như thế cũng đã đủ cho ta một cảm giác khoan khoái mà không cần phải có những khoái lạc từ bên ngoài.
Tất nhiên, thứ khoái lại này ít lộ liễu và không gây được sự chú ý mạnh mẽ như những thú vui thô thiển hơn như ăn và uống, nhưng người ta vẫn thường coi nó là niềm khoái lạc nhất trên đời.
Tất cả người dân Utopia đều đồng ý với nhau rằng đó là khoái lạc rất quan trọng, vì nó là cơ sở cho mọi khoái lạc khác. Chỉ nguyên một mình nó thôi cũng đủ làm cho ta vui sống, và nếu thiếu nó thì không thể có được khoái lạc gì khác.
Tuy nhiên, nếu chỉ đơn thuần là không bị đau đớn chứ vẫn chưa phải là có sức khoẻ tích cực thì họ chỉ gọi đó là êm ả chứ chưa phải là khoái lạc...
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ