Hiện diện muôn nơi sự trầm mặc diệu kỳ; khí trời lành lạnh thấy rõ; người quên âu lo, mơ màng buông chùng...Tương kiến thời nan biệt diệc nan
Bài thơ Vô đề của Lý Thương Ẩn luôn làm tôi xao xuyến mỗi độ đông về:
Đông phong vô lực bách hoa tàn
Xuân tàm đáo tử ti phương tận
Lạp chúc thành khôi (hôi) lệ thuỷ can...
Gặp (cùng thấy mặt nhau) đã khó, chia tay càng khó; gió đông chẳng có chút lực gì mà cũng đủ khiến trăm hoa tàn rụng. Con tằm mùa xuân đến chết vẫn còn vương tơ; ngọn đèn cầy lụi bấc cháy thành tro thì nước mắt mới bắt đầu khô...
Cái rét đầu mùa đánh thức nỗi yêu thương mông lung mà rất thật. Giấc ngủ trở nên tỉnh thức, êm đềm chào đón ngày sang.
Lặng nhìn một nét chồi xanh tí xíu trên cao kia thôi, lòng đã thấy cuộc đời hồn nhiên đến lạ.
Lan trong hơi sương là tình giao hoà mềm mại giữa đất trời, vạn vật, sinh linh; sự níu giữ, buộc ràng không có chốt cắm cố định, vắng bóng cửa ngõ nên làm gì tìm ra giới hạn vách ngăn.
Linh hoạt, uyển chuyển là nét đặc trưng của mùa đông một mình nhẫn nhịn.
Cái rét đầu mùa cho tôi cơ hội dịu dàng được nghĩ suy về sự bao dung; dạy cho tôi rằng không một ai cô độc ở trên đời, bởi khổ đau chia đều khắp mọi người.
Và những ngón tay ai run run đan tấm áo đầu đông, sợi len quấn bện sầu dài duyên vắn qua mùa xuân chờ mong, mùa hạ ngại ngần, mùa thu xa xót:
Gió đưa cây cải về trời, rau răm ở lại chịu lời đắng cay...
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ