Đợi chờ nắng lên, trong lúc mưa vừa tạnh; không gian lưu giữ chân tình, như cái rúc đầu nũng nịu vào ngực mẹ của cô bé con nhà kia.

Tôi chỉ là kẻ băng ngang qua thế giới này dửng dưng. Một lần rồi thôi.

Nhìn người người tay xách nách mang kềnh càng túi nilon, giấy gói các loại chứa đựng nào hoa trái, nào rau ráng, nào thịt thà cá mú... Nhìn những bàn tay, ánh mắt trao qua đổi lại xoay quanh chủ đề hàng- tiền thật sống động và thao thiết, sao cho đôi bên đều có lợi... Nghe những chao chát gắt gỏng, nhỏ nhẹ mềm mỏng, mời mọc ân cần, chối từ lặng lẽ, mệt mỏi cố níu kéo và ỉ ôi, khinh khỉnh bỏ đi, hỉ hả kiếm được món hời tươi xanh đắc ý, vui vẻ nguyện thầm vận may lại đến hôm sau...

Ngẫm nghĩ về hạnh phúc và khổ đau, tiếc nuối và ràng buộc, mong mỏi và chia ly, thân phận và muộn phiền. Ngày cuối tuần chẳng ước muốn chi nhiều riêng cho bản thân.

Tôi chỉ là kẻ băng ngang qua thế giới này dửng dưng. Một lần rồi thôi.

Thật lòng hơn thì tôi biết mình thích tháng năm cù bơ cù bất hiện tại, mơ thấy mình đói cơm rách áo, lê la đầu đường xó chợ, ngỡ ngàng vì chợt nhận ra mình đang sống trong vô số căn nhà quen mà lạ chưa từng sở hữu bao giờ, chung đụng nói cười với đủ loại người lạ mà quen. Nhớ lâu lắm có lần cô bạn gái thân thương đến gia đình tôi chơi, đòi được đi chợ thay má; vu vơ thế, mà ra đường ngược xuôi gặp nhau mười năm sau, còn thấy mặt đỏ bừng.

Tôi chỉ là kẻ băng ngang qua thế giới này dửng dưng. Một lần rồi thôi.

Thức ăn ăm ắp đầy làn, hứa hẹn một bữa thịnh soạn ngon lành nhờ thành tâm trổ tài nấu nướng. Kỳ lạ cái đôi mắt long lanh thi thoảng liếc nhìn bên cạnh. Một chút chạm khẽ gần gũi, nhiều yêu thương lo toan, xen kẽ chiều chuộng phi lý. Chẳng khác gì tất tật sự vụ rõ ràng danh tiếng hay không tuổi tên lớn nhỏ, mỗi chúng ta- phục vụ tự nguyện- tình cờ làm bạn đồng hành cùng ai đó.

Tôi chỉ là kẻ băng ngang qua thế giới này dửng dưng. Một lần rồi thôi.

Khi xách làn theo em đi chợ...

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ