(Ảnh: chụp chân dung ở Sapa) Một Sa Pa là điểm đến thu hút khách du lịch khắp nơi trên thế giới trong nhiều năm qua, nhiều người đã biết. Một Sa Pa với những sinh hoạt, lối sống đặc thù đã ít nhiều bị phai nhạt và thương mại hoá bởi du lịch, cũng nhiều người đã biết. Nhưng một Sa Pa mà mỗi lần tôi giơ máy chụp hình lên định ghi là một khuôn mặt, khiến tôi sửng sốt. Chụp cho được vài tấm chân dung người dân tộc thật sự không dễ. Bọn trẻ đứa đòi 2.000 đồng, đứa đòi 5.000 đồng. Mấy ngày ở đây, tôi chỉ chụp được tay che mặt. Sự hồn nhiên trên những khuôn mặt họ giờ đây đã biến mất.
Có thể, việc che mặt và đòi tiền khi muốn chụp ảnh chân dung của người dân tộc khiến bản thân tác giả Phóng sự ảnh này sửng sốt.
Dẫu vậy, tôi còn nghĩ rằng, sự hồn nhiên vẫn không hề bị mất mát, hay giấu kín hoàn toàn.
Bên dưới cũng là phóng sự ảnh đăng trên tờ Sài Gòn Tiếp Thị, chụp tại quán "Thiện tâm, cơm chay miễn phí" bên chân cầu Lê Văn Sỹ (TP. Hồ Chí Minh): Dưới chân cầu Lê Văn Sỹ, chừng ba tháng nay, có một tiệm cơm “Thiện tâm, cơm chay miễn phí” mỗi ngày đón chừng 300 khách. Quán được mở và điều hành, phục vụ bởi những thiện nguyện viên luân phiên nhau mà, theo ông chủ quán, “là một nhóm người sau một thời trẻ tuổi làm ăn, giờ đây quay về làm công quả để chống stress”; hoạt động bốn ngày/tuần. Khách đến đây khá đa dạng, từ những người bán vé số, lượm ve chai đến học sinh, sinh viên, v.v... Do yêu cầu của quán, SGTT sẽ bỏ qua chân dung của những con người thiện nguyện ẩn danh này.

Một cái nhìn tự tin, chừng mực và hiện đại, phù hợp với đời sống muôn màu trong thành phố trẻ trung, năng động nhất Việt Nam.
Phân loại: Đạo đức, Đời sống, Nhiếp ảnh, Ô, Tâm linh, Tâm lý học Dân tộc, Trẻ em, Truyền thông
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ