Sự từ bỏ có nỗi buồn lẫn niềm vui trong nó: nỗi buồn vì bạn nhận ra tính vô ích của lối sống cũ, và vui vì tầm nhìn rộng lớn hơn bắt đầu trải ra khi bạn có thể buông xả lối sống đó.

Đây không phải là niềm vui bình thường, mà là một niềm vui sinh ra sức mạnh mới và tiềm tàng, một sự tin chắc, một nguồn cảm hứng bất tuyệt đến từ sự nhận ra rằng bạn không bị ràng buộc bởi những thói quen, rằng bạn có thể vươn cao khỏi chúng, có thể thay đổi và càng lúc càng được tự do.
[Rinpoche, Sogyal. (2006). Mỗi ngày trầm tư về sinh tử. Thế Hùng chuyển ngữ. Hà Nội: Nxb. Tôn giáo, tr. 85].

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ