Chắc sẽ hoàn toàn không có dịp nhận biết cái chết, nếu nó chỉ xảy ra một lần.[Rinpoche, Sogyal. (2006). Mỗi ngày trầm tư về sinh tử. Thế Hùng chuyển ngữ. Hà Nội: Nxb. Tôn giáo, tr.101].
Nhưng may thay, đời sống không là gì ngoài một bản luân vũ của sinh và tử, một cuộc nhảy múa của vô thường.
Mỗi lần nghe tiếng suối ồ ạt chảy từ trên núi xuống, hay tiếng sóng vỗ vào bờ, hoặc tiếng tim tôi đập, tôi lại nghe tiếng của vô thường.
Những thay đổi này, những cái chết nhỏ nhoi này, là những móc nối sống động của ta với cái chết.
Chúng là nhịp điệu của cái chết, nhịp tim của thần chết, thúc giục ta buông xả tất cả những gì ta bám víu.
Phân loại: Khái niệm cái tôi, Kỹ năng sống, Ô, Quan hệ, Sex, Tâm linh, Tâm lý học Dân tộc, Tôn giáo
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ
