Vừa qua tiết thu phân, đất trời và vạn vật vén vắn, gặt hái (thu liễm) cả trên cánh đồng lẫn trong hồn người.

Từ dáng hình hoa cúc, tôi như thấy những nếp nhăn dung dị của sự đời nhẫn nhịn nhặt nhạnh (thu thập) sau bao tháng năm cuồng nhiệt, đắm say.

"Thu ẩm hoàng hoa tửu"--mùa thu uống rượu cùng nàng.


Nét hài hoà vượt trên mọi sự tính toán, sắp đặt để bàng bạc, mênh mang nhân tình- địa cảm- thiên ý; mà hội đủ gió mưa se se, rỉ rả-- chẳng chút gắt gao, gây sốc, nhẹ nhàng thế mà tê mê ngất ngưởng.

Tưởng chừng ùa theo với lá khô vàng rơi rụng chỉ là kỷ niệm xa xôi. Nào hay, nhất nhất đại đoá xênh xang, thanh thanh kim cúc, rạo rực lá bàng, xuyến chi thơ dại,... tất thảy đều khắc dấu thuỷ chung một chữ: YÊU.

Sắc đỏ của lửa trong Hán tự (thu: hoà (lúa) + hoả (lửa) biến thành màu đất đai dưỡng nuôi mùa màng chín rộ; dưới hình thức Giáp cốt văn, chữ thu giống hình côn trùng vi tế siêu linh.

Đây là thời khắc của sự chia ly, đơn côi và tìm về chính bản thân mình. Thu thu là "tiếng kêu ti tỉ"; chừng như thấy mơ hồ hư thực giọng điệu ai ru: "Đến khi nó nhớn, nó quến nhau đi..."

Với buồn đau thấm đẫm, con nhện âm thầm bắt đầu lại.

Mùa thu gợi nhớ sự xoắn bện của hai sợi dây (dạng Kim văn của thu trong thu nhập). Song trái với dự đoán dài lâu, mọi thứ đến hồi rã rời, đứt đoạn.

Mùa thu do đó, là khoảng lặng chấp nhận và cởi mở đối với mọi kinh nghiệm. Nghỉ ngơi trở thành nhu cầu thiết yếu, để lượng giá và điều chỉnh lại mục tiêu nhằm sử dụng sao cho hiệu quả, chất lượng, đúng hẹn thời gian gấp gáp thu quân.

Khí thu, hơi thu khiến người ta cảm thấy nuối tiếc quá khứ, lo lắng tương lai; bận tâm chuyện giới tính, làm đàn ông phải học hỏi thấu triệt phẩm chất nữ, còn đàn bà thì thừa nhận và hóa giải nét nam giới trong nhân cách mình.

Chỉ khi "âm dương hòa hợp", mọi thứ mới tiến hóa tích cực.

Ưu tiên hướng vào bên trong, mùa thu vinh danh giá trị của tiến trình và đặt tiêu chí trưởng thành-- đặc biệt nhấn mạnh đến sự triển nở, trưởng thành về mặt tâm lý-- ở cảm nhận toàn thể con người, chứ không tuyệt đối hoá riêng mỗi lý tính.

Thu là tặng phẩm của Thượng Đế dành cho ta với người. Nội tâm và ngoại giới gắn bó nhường bao!

Mùa thu- mùa của trao đổi tâm tình, nhàn nhã và yên tĩnh. Là buổi chiều trên dòng sông dần buông nhành thơ. Là niềm hy vọng, như ánh lửa thuyền chài, sưởi ấm khách lạ lạc bước chốn không người.

Và sức sống diệu kỳ của mỗi một sinh mệnh, nếu đủ đầy nếm trải, mặc dầu "đương lúc rối bù vì nhiều việc" ("đa sự chi thu") cũng hốt nhiên gột bỏ xót thương rầu rĩ mà hoá thành "dáng vẻ bay lên" (một nghĩa của từ "thu" Hán tự).

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ