Lời Ngỏ:

Kể từ số này, blog Cái Tôi mở mục mới mang tên Tơ tưởng J. vào mỗi ngày thứ Năm.

Kinh nghiệm, ngay cả kinh nghiệm có vẻ xa lạ và đau buồn đến mấy, thường được gửi đến với mục đích cài đặt sẵn.

Thông qua trải nghiệm riêng tư, chúng ta hiểu biết tha nhân; thiếu quá trình lọc lắng và chẳng ưu tiên dành thời gian để suy ngẫm về những biến cố xảy đến trong đời dường như là cội nguồn của bao phiền toái, rối nhiễu. Mặt khác, đây là cơ hội luôn chực chờ để giúp ta cởi mở, cảm thông, liên kết với đồng loại hơn là chỉ trích và xa lánh.

Thực tại thì phức tạp và vượt thoát trên mọi nỗ lực định danh, phân loại.

Dẫu vậy, tiến trình tơ tưởng hoặc cái gì đại khái tương tự thế đã mang theo mình tất tật thân phận-- như con ốc sên đội cả khối nhà trên hình hài bé nhỏ lần dò bước đi từng khoảnh khắc sinh tồn.
------------------

"...I can't help myself- I've got to see you again"

Bập bùng tiếng guitar làm nền quen thuộc, song không giống lắm giọng Norah Jones (nghe và tải từ phần Thơ và Nhạc do Ngọc Phụng thực hiện) khi ai đó cất lên bài I've got to see you again.

Hồi ức làm ta muốn khóc. (Riêng anh không thể tự mình- Được lần nữa sống chung tình, em ơi!)

Line on your face don't bother me- Down in my chair when you dance over me... (Lún sâu trong chiếc ghế bành- mãi mường tượng nét thiện lành mặt em- đâu đây còn đó chân mềm- điệu luân vũ tình êm đềm xoay xoay.)

...I can't help myself- I've got to see you again (Riêng anh không thể tự mình- Được lần nữa sống chung tình, em ơi!)

Chúi mãi vào quá khứ, lại thấy em một mình khép hai tay sợ hãi, thương đời con- gái- kiêu- sa.

Late in the night when I'm all alone- And I look at the clock and I know you're not home- I can't help myself- I've got to see you again (Canh khuya đơn bóng lẻ hình- Vắng em thật, chuông đổ thình minh minh- Riêng anh không thể tự mình- Được lần nữa sống chung tình, em ơi!)

Có người con gái đêm đêm- Chong đèn đốt nụ hôn mềm ngày xưa... ...Hôn em êm ả điệu ngồi- Sau lưng là những tình ơi hỡi tình.

Đường xa mà mưa cứ rơi, cô đơn trống hoác tơi bời, buồn ơi sao mi lại đến, chán chường dâng lên khắp nơi; nhà ai hoa hồng ướt nụ, bên đường sương mai rớt rơi, yêu đương dại khờ mê lú, thân tàn đời đánh tả tơi... Mưa rơi, nỗi buồn và tôi.

I could almost go there- Just to watch you be seen- I could almost go there- Just to live in a dream... (Bao lần thử đến chốn xinh- Chỉ đợi thấy thoáng bóng hình em thôi- Bao lần lạc bước tới ngồi- Chỉ xa xót muốn bồi hồi cơn mơ...)

Lâu rồi không nhớ bao lâu...- Lâu rồi lâu lắm xa nhau...- Lâu rồi không biết bao nhiêu... Thức dậy thôi, tôi ơi! Cần gì, điều kiện nào để cảm thông và chia sẻ trong tháng năm hữu hạn kiếp người?

Giờ thấy mình ngồi đây, may mắn vô cùng vì:

- còn thuê được một chỗ trọ vừa ý;

- có hai bộ áo quần đắp đổi sạch sẽ;

- mấy cánh hoa hồng dịu nhẹ toả hương;

- chút xíu tiền góp phần nuôi dưỡng sự lành lặn của tâm hồn;

- một cái máy vi tính second-hand và chiếc di động démodé đủ giao dịch với đôi chục người quen;

- và nhiều cuốn sách làm bạn;

- và lắm thời gian kiên nhẫn ngồi nghe cho trọn tâm sự ngắc ngứ đớn đau của một chàng trai trẻ mắc rối loạn tâm thần- khi mỗi từ bật ra dường như đi liền thịt xương cốt tuỷ tươi ròng;

- và một lần nọ nghe ai đó hát trong đêm...

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ