Có thể, mọi chuyện bắt đầu lúc cô sinh viên năm thứ hai trường Đại học Kinh tế Quốc dân đột ngột thổ lộ nỗi sợ hãi và những tội lỗi của bản thân suốt 1 tiếng đồng hồ liền.
Rằng thực ra, cô ấy yếu đuối và dễ bị tổn thương hơn là vẻ bề ngoài cứng rắn, lỳ lợm, đối đáp thông minh và đùa tếu ồn ào thoải mái mà cô ấy luôn cố tỏ bày với bạn bè, với gia đình chú thím ruột mà cô đang ở cùng và với bố mẹ mình.
Có thể, điểm bắt đầu nảy sinh khi bức tranh-- tuyền một màu đen xám pha trộn chút trắng xanh cho thêm phần nặng nề và u ám-- đã hoàn thành nét cuối cùng, giờ chỉ còn lau rửa cọ, dọn sạch chỗ ngồi và xếp màu vào lại hộp ngăn nắp.
Hình những thân cây trơ lá khẳng khiu trên đồi; chiếm toàn bộ góc phải bên dưới tờ giấy vẽ là đá núi dồn thành khối, đứng đối lập với bụi cây to đùng đầy sương giăng mù mịt ở góc trái phía trên kia. Và len vào giữa là con đường thu hẹp dần như tuyệt lộ, hiển hiện một người cúi mình bước đi.
Cũng không biết chừng, mọi chuyện bắt đầu từ câu hỏi như bắt bí, quy tội cậu em họ học lớp 9: tại sao em biết thế mà vẫn lãng phí thời gian?
Cái cách cô ấy truy bức thằng bé thật riết róng, tàn nhẫn và duy lý-- đến độ cô ấy suýt phải bật khóc vì ân hận; bởi cô ấy về sau nhận thấy tình thương, mối quan tâm chân thành sao quá khó diễn tả, bộc bạch tự nhiên mà không bị bóp méo tí nào thế.
Và rồi, cô ấy thú nhận mình nói thật hay, càng tập trung giúp đỡ, gỡ vướng mắc, an ủi, khuyên nhủ bạn bè bao nhiêu thì cô ấy càng cảm thấy nhẹ nhõm, giảm rõ rệt triệu chứng đau đầu, tạm lờ đi căng thẳng và ít mất ngủ bấy nhiêu.
Điều hơi tí chút buồn bã: bạn bè ít người hiểu thấu cô ấy. Họ tìm đến cô lúc gặp khó khăn, xong việc lại lặn mất tăm. Nhận ra con người thật của cô không đơn giản; phải sau một thời gian tiếp xúc, mới thấy cô tận tình và hết lòng với bạn bè; vì thế, không ít người đã đến rồi đi vội vã.
(Kinh nghiệm mách bảo: thấp thoáng đằng sau những dòng trách móc hờn mát nhẹ nhàng của cô ấy, là ai đó khác phái chưa tiện nêu rõ hình hài tên tuổi; tuy nhiên, chuyện yêu đương trai gái có vẻ không đóng vai trò cực kỳ ghê gớm, cơ bản phái sinh hơn là nguồn trực tiếp gây nên những phiền muộn âm ỉ cho cô ấy lâu nay.)
Có thể, mọi chuyện bắt đầu từ việc cô ấy đã gắng thay đổi kiểu phục trang: mặc váy, mang giầy như bao nữ sinh viên bình thường khác. Vướng víu, lúng túng, không còn sắc sảo và pha trò dễ dàng nữa. Ngượng ngập hơn khi bạn bè góp ý, bàn tán.
Nghe khuyên nhủ, muốn làm hài lòng bố mẹ và trở nên quyến rũ, nữ tính hơn nên cô quyết định thử không nhăn trán bằng cách dán băng dính vào ngay khoảng giữa hai lông mày.
Rát bỏng da, mọi người cười. Cô ấy đâm luẩn quẩn, tự ví mình như con thú chạy trốn cuống cuồng, va quệt làm đổ vỡ nhiều thứ quý giá trên đường băng qua.
Cô ước gì mình có thể như cô em gái xinh đẹp (mà cô hết sức bảo bọc, yêu thương) vô tư nằm ngủ chung giường với mẹ, ôm ấp và nói thành lời là con yêu mẹ lắm. Cô đếm ngược thời gian đến ngày lên thăm nhà, để hàng ngày được bố đi làm về vuốt nhẹ mái tóc con gái đầu lòng.
Và cô hận- dù chưa một lần bật tung điều khủng khiếp ấy-- bố mẹ đã không bảo ban, chỉ vẽ cách đi đứng, nói năng hoà nhã, thực sự tôn trọng và quan tâm thay vì cứ không ngừng đòi hỏi, mắng chửi, kỳ vọng quá cao ở chính cô.
Cô biết dồn nén, xả bỏ mọi thứ tức giận, sợ hãi, căm thù và khao khát yêu thương vào đâu đây? Cánh cửa ngôi nhà trên miền núi kia phải gánh lấy vô vàn lần cô đấm tay, đạp chân, thậm chí băm cả dao phầm phập.
Cô thèm chú thím vặn vẹo lý do xin ngủ qua đêm ở nhà cô bạn cùng lớp (để sáng mai cùng đi chơi xa với cả nhóm); tức là, không ai quan tâm, mặc kệ việc cô đi đâu , với ai, làm gì?
Đã thế, thì cô xù lông nhím; nặng lời, to tiếng cãi vả bốp chát với cả nhà, khư khư giữ ý kiến chống lại quan điểm mà cô thừa hiểu là hợp tình thuận lý của bố mẹ.
Trời rét thế, mà cô cứ tắm nước lạnh, ăn mặc mong manh để tự hành xác mình. Cô lăng xăng, chúi mình vào bài vở, tìm đủ việc để làm nhằm tránh suy nghĩ, đối diện với cái tôi như con thú chỉ chực cắn càn.
... Có thể, mọi chuyện bắt đầu khi giọng cô không còn khàn khàn, vang to như con trai nữa. Đôi mắt sau cặp kính cận nhoè mờ, lượng từ được chọn lọc kỹ càng, tay cô níu chặt áo ấm, toàn thân căng nhức chợt buông chùng mềm mại như vừa tống một cái gì ra khỏi. Cô nghẹn cổ, cười...
Mới chưa đầy 1 giờ sáng, cô đã nhắn tin: "Cám ơn chú hiểu, đã lâu lắm rồi cháu mới cảm thấy ấm và bớt nặng lòng, nhưng sáng mai lại tiếp tục sống, chú sleep sớm nhé." (Khi chia sẻ, lúc thì cô gọi chú xưng cháu, lúc thì gọi anh xưng em).
"...Sáng mai lại tiếp tục sống..." Có thể, cô sẽ lại chạy trốn và ân hận vì không dám nói lời xin lỗi người thân, giận mình đã cởi mở mọi chuyện riêng tư, cố che giấu sự yếu đuối, dễ bị tổn thương bằng một vẻ ngoài bất cần ai đó quay lại hay mong mỏi được nhận sự quan tâm, chăm sóc, thương yêu một cách thích đáng. Rằng mọi chuyện đang rất ổn, đừng lo, cô chẳng có làm sao cả.
Có thể, cô vừa biết ít nhất thêm một người nữa luôn sẵn lòng lắng nghe cô, kiên nhẫn đợi cô tiếp tục tin tưởng chia sẻ nỗi sợ niềm lo ngồn ngộn.
Ai biết chừng, đó có thể là điểm thực sự bắt đầu của một tiến trình trị liệu khó khăn và lâu dài...
Phân loại: Kỹ năng sống, Phụ nữ, Quan hệ, Tham vấn Tâm lý, Thời sự
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ