(nguồn)
Bảng thông báo bằng hai thứ tiếng Hoa- Anh, gồm những lời vuốt ve nên nói và cấm tiệt không được dùng dành cho người bán hàng, tại một chợ vải ở thủ đô Bắc Kinh, Trung Quốc.
# 10 điều nên bày tỏ với khách hàng:
1. Chào mừng quý khách! Chúng tôi có thể làm gì cho quý khách đây ạ?
2. Thế ý quý khách định trả bao nhiêu?
3. Thưa, tiền nào của nấy mà.
4. Tuyệt quá, nó thật phù hợp với quý khách.
5. Cứ như thể món này chỉ dành riêng cho quý khách hay sao ấy.
6. Quý khách thật sành điệu, quý khách đã lựa chọn quá chuẩn.
7. Xin quý khách nghĩ mà xem, hàng xịn thế này thì giá cũng phải tương xứng chứ?
8. Màu sắc và cách bài trí thật vừa vặn với thân hình của quý khách.
9. Thật hân hạnh được phục vụ quý khách!
10. Hoan nghênh quý khách trở lại!
# 10 điều không được phép nói với khách hàng:
1. Điên à!
2. Không đủ tiền thì hỏi giá làm gì!
3. Đồ dở hơi.
4. Phắn ngay!
5. Này, không có tiền đừng cầm lên đặt xuống nhé!
6. Mấy thằng khùng, thằng hâm!!
7. Thôi, cầm lấy, rồi biến đi cho tôi nhờ!
Không hiểu vì sao ba câu 8, 9, 10 đã không được dịch sang tiếng Anh.
8. Không đủ tiền mua thì đừng có làm phiền tôi!
9. Người gì đâu!
10. Nhìn lại mình xem! (Cái ngữ anh/ chị: ai đó không đủ khả năng mua món gì).
Từ góc độ học thuật, ngôn ngữ được xem là hệ thống các ký hiệu; là một hoạt động; ngoài ra, xem chừng không phải là không có lý, khi có nhà nghiên cứu gọi ngôn ngữ là một món cháo (Language is a soup).
Bởi thực tế, còn hơn là một công cụ, mỗi người chúng ta ngập trong ngôn ngữ từ lúc sinh ra cho đến ngày tạ thế, tựa như cá ngụp lặn trong môi trường nước nó sống.
Và một chút băn khoăn về cách làm ăn khá chuyên nghiệp của dân Tàu...
Phân loại: Câu chuyện Tâm lý học, Đời sống, Hài hước, Ngôn ngữ, Tâm lý học Dân tộc, Thời sự
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ