Đó là từ mà tôi mê thích nhất trong tiếng Việt.

Và cũng như thương yêu, rất nhiều khi chúng ta chẳng biết nói sao nên lời, hoặc ấp a ấp úng, vụng về khi buộc phải diễn đạt để chiều theo lối nhìn quen thuộc; bản năng mách bảo rằng, gắng sức giữ kín cho một miền riêng tây sâu thẳm.

Cứ như thể ánh sáng mơ hồ, bảng lảng của mùa thu sẽ hong khô đến độ càng làm mềm mại thêm sự thay đổi và chuyển dịch (nghĩa gốc của 'uyển' trong "uyển chuyển" là 'cong queo').

Đã quá nhiều năm tháng trôi đi, để giờ đây còn lại mỗi tình em thủy chung như nhất: da diết và bền chặt.

Uyển chuyển, tượng hình bằng con mèo lim dim mắt xem chừng vô tư nằm khoèo phơi nắng...

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ