Vientiane, như bạn biết, chẳng khác gì một cái làng-- một cái làng có ô tô đời mới nhập ngoại; hàng hóa tiêu dùng ê hề; trên tường internet công cộng dán danh sách các trang điện tử về card điện thoại, game, golf, đấm bốc,...; và ven đường, bày bán trứng kim cút, khoai nướng suốt ngày.

Dọc đại lộ chính, ở vị trí bắt mắt là công viên do Trung Quốc xây dựng, dọc dài hàng loạt cơ quan nước ngoài như các tổ chức thuộc Liên Hiệp Quốc, Đại sứ quán Việt Nam, hãng xe Toyota,...

Vientiane còn tồn tại 9 ngôi chùa lưu giữ hiện vật nổi tiếng, trong đó phải kể đến Ho Phra Keo, Sisaket,...

Và sáng nay, chúng tôi được dịp chứng kiến một cuộc trao đổi bàn chuyện kết nối tour du lịch Việt- Lào- Thái, buôn xe ô tô,... của những người mang dòng máu Lạc Hồng tại quán café Đồng Xanh sau lưng Pha That Luang.

Anh chàng Việt kiều lái xe ô tô chở chúng tôi đi tham quan vốn gốc làng Kim Long (Huế) có vợ là người Lào-- bố cô này người Hoa, còn mẹ cô người Thái.

Cũng tại quán café này, lại nghe tâm sự của một người đàn ông qua tuổi trung niên muốn đi làm ăn xa, "tìm đường cứu đói" sau sự cố mất mát tiền bạc, chấn động tâm can đến độ mất ăn mất ngủ, râu tóc mọc dài.

Lễ tân của các khách sạn ở Vientian hầu như đều biết tiếng Việt, hàng quán Việt Nam khá nhiều song người Lào hoặc các doanh nhân Trung Quốc, Malaysia, Việt,... kinh doanh tại đây lại không đồng ý thanh toán tiền Việt Nam đồng.

Ấn tượng cuối cùng của tôi về Viantiane trong khi đợi đến giờ ra bến xe quay về Đà Nẵng là dấu hiệu nhận biết người Việt: đi lại ồn ào, nói to, chen lấn và... tự nhiên như ở nhà.

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ