(Ông già Noel ở Việt Nam)
Có vẻ, thủ đô Hà Nội mùa Giáng sinh năm 2007 này được giới truyền thông Việt Nam quan tâm đưa tin đậm đặc theo hướng nhấn mạnh khía cạnh mua sắm và vui chơi, như một hình thức lễ hội dân tộc xuất hiện gần đây trong thời kỳ toàn cầu hoá.
Ngay từ chiều, chỉ cần dạo một lượt quanh khu chợ Kim Liên bán toàn áo quần giữ ấm, khăn choàng cổ chống cảm lạnh kiêm luôn chức năng làm duyên là đủ thấy không khí xôn xao, ồn ã đến thế nào.
Chuyến xe bus đi qua Nhà thờ Cửa Bắc sau 23 giờ đêm trống hoác chỗ ngồi; khách xuống bến ngay cạnh cổng thành cổ, bước sang bên kia đường vào khuôn viên Nhà thờ xem diễn tích Thiên Chúa giáng thế với hình hài đứa bé con nằm trong máng cỏ.
Phố xá không quá tấp nập, dù các tụ điểm vui chơi, nhà hàng ăn uống vẫn giăng đèn nhấp nháy, tưng bừng điệu nhạc vui và đỏ rực màu áo của những cậu bé ngoại tỉnh xúng xính trang phục ông già Noel mời chào khách khứa ghé thăm.
Tôi nhìn thấy 4 người yên vị tại cái bàn ăn đặt nồi lẩu bốc khói cạnh cửa ra vào một nhà hàng, trên phố Phan Đình Phùng.
Qua cửa kính, xem chừng là một đôi vợ chồng trẻ tuổi, đối diện cậu bé con ngồi yên lặng và ông cụ mang nét mặt thờ ơ; vào tầm này ngày thường, chắc cụ già và cháu trai đã lên giường từ lâu.
Mũ bảo hiểm tạo nét điểm xuyết mới lạ, chí ít thì nó góp phần giúp người đội đỡ phần nào buốt tai.
Vì trời rét thực sự; khoảng không phía trước Nhà thờ Lớn cổ kính không quá chật kín càng làm cho người đứng xem màn trình chiếu truyền hình trực tiếp thấy thấm lạnh.
Khi thời khắc Giáng sinh chỉ còn tính bằng vài phút, cả đám đông Lương- Giáo vẫn rì rầm vừa phải.
Tiếng chuông Nhà thờ không gióng giã ngân vang vượt khả năng đoán định, khiến Đêm Thánh Vô Cùng nhuốm sắc màu trầm mặc-- nhất là khi Đức Cha chủ lễ rành rọt thuyết giảng bằng chất giọng cực kỳ truyền cảm.
Lần đầu tiên tham dự một tối đón Noel tại Nhà Thờ Lớn Hà Nội, tôi cảm nhận rõ ràng tâm thế yên bình của sự chia sẻ và đức tin dung dị dựa trên tình bằng hữu giữa chốn thờ tự, tu hành linh thiêng.
... Gián cách không- thời gian và vận dụng trí tưởng tượng để thử hình dung kịch bản này.
Mấy tiếng đồng hồ trước đó, bạn đi siêu thị mua đồ hộp, tiện chân ghé chợ cóc nhờ dịch vụ cắt gọt ít củ khoai tây và cà-rốt nhằm chế biến nhanh chóng món salad Nga; bữa tiệc Giáng sinh vội vàng còn thêm mấy hộp gà rán Kentucky đính kèm nước uống Pepsi, và tưng bừng âm thanh Merry Chirtmas từ chiếc đĩa CD in tuyền chữ Trung Quốc.
Và rồi bạn hoà mình vô tư vào dòng người đổ về khu vực Hồ Gươm; cô vợ tương lai âu yếm ngả đầu trên vai, trong khi ngay sát bạn là một chàng trai mới ngoài 20 chắp tay thành kính lầm rầm đọc kinh, và phía trước là một phụ nữ trông dáng quê kệch cầm điện thoại di động "A lô, A lô" thật tự nhiên chẳng khác gì ở nhà,...
Vậy đấy, đời sống xã hội đang dần biến chuyển văn minh đậm chất dân sự. Một lần nữa, tôi lại thoáng nghĩ về bản sắc cá nhân và cộng đồng, về quá trình tích hợp và giao lưu văn hoá, về tôn giáo và khoa học, về tín ngưỡng và tâm linh,...
Đã hơn 01 giờ sáng, Hà Nội rét đằm.
Hành trình về nhà của bao người trông ưu tư, lặng lẽ; một số du khách ngoại quốc duỗi thẳng đôi chân mỏi nhừ mà nhấm nháp chai bia lạnh ở quán cóc mở tốc hành bên vỉa hè; tiếng xe máy nổ giòn cùng hối hả bấm còi tranh nhau vượt thật rã rời và quen thuộc.
Phân loại: Đời sống, Hạnh phúc, Hôn nhân-gia đình, Tâm lý học Dân tộc, Tôn giáo
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ