- Có người đánh giá, nhiều người trẻ sống vô tâm. Nhưng có thể, khi vai trò cái “tôi” được đẩy lên cao khiến họ bớt đi sự quan tâm dành cho những cái ngoài họ. Anh nghĩ sao về điều này?
- Chưa chắc đâu. Khi cái tôi bị đẩy lên quá cao thì người ta trở thành ích kỷ. Một đám đông ích kỷ sống với nhau thì thành cái gì? Cái gì thì tôi không biết, nhưng ở đó lòng trắc ẩn và tình nhân ái bị huỷ diệt là cái chắc. Vả lại, chờ cho nhu cầu bản thân được thoả mãn thì biết đến bao giờ, vì nó làm gì có điểm dừng? Vậy thì đến bao giờ ta mới nghĩ đến hai chữ “cống hiến”?Tôi không tin những người có quan niệm ấy. Tôi chỉ tin những người cho rằng được cống hiến chính là một trong những nhu cầu tự thân để thoả mãn trí lực của mình.
Bài đăng đã lâu trên VTC, và cho dù giờ mới đọc thấy, song tôi không tin quan niệm "thiếu lòng trắc ẩn thì chỉ là một nửa ông thầy"; càng không tin đoạn trích trên là những lời phát biểu thực sự nghiêm túc, sâu sắc và tâm huyết của một người am hiểu vấn đề.
Điều duy nhất tôi tin trong câu chuyện này: cả người viết và người trả lời xem ra có vẻ thích đùa bỡn với bạn đọc.
Phân loại: Hài hước, Học vấn, Khái niệm cái tôi, Ô, Tâm lý học Giáo dục
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ