(Muốn nhảy tango phải có hai người)

Trong bài thuyết pháp đầu tiên, Đức Phật giải thích rằng căn nguyên của sự đau khổ là vô minh. Nhưng vô minh này chính xác ở đâu và thể hiện như thế nào?

Chúng ta hãy xem một thí dụ quen thuộc. Hãy nghĩ về những người mà ta quen biết-- những người được ban cho trí thông minh phi thường.

Có khó hiểu không khi mà, thay vì giúp họ- như bạn có thể dự kiến-, trí thông minh dường như chỉ làm họ đau khổ thêm?

Như thể sự xuất chúng của họ chịu trách nhiệm trực tiếp cho nỗi đau của họ.

Những gì xảy ra hoàn toàn rõ ràng: trí thông minh của chúng ta bị vô minh bắt giữ làm con tin, rồi sau đó, vô minh lợi dụng cái trí này một cách tùy tiện cho những mục đích riêng tư của nó.

Đây là cách mà chúng ta có thể vừa cực kỳ thông minh, song vẫn đồng thời vừa hoàn toàn sai lầm.

[Rinpoche, Sogyal. (2006). Mỗi ngày trầm tư về sinh tử. (Thế Hùng dịch). Hà Nội: Nxb. Tôn giáo, tr. 46- tr. 47]

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ