Phát hiện này có thể mở đường cho các nhà nghiên cứu xác định một số lớn bệnh nhân tâm thần phân liệt không cần phải dùng thuốc.
Một tin quá vui, không cho riêng người mắc tâm thần phân liệt! Với riêng tôi, việc chứng kiến cảnh đồng loại mình nằm ngồi thờ thẫn, đi đứng vật vờ, môi vệu vạo, mắt lờ đờ vì thuốc tăng liều hoặc dose quá mạnh là một điều cực chẳng đã.
Trợ lý giáo sư John Bola làm việc tại trường USC- University of Southern California, Hoa Kỳ về Công tác xã hội vừa đăng công trình nghiên cứu trên Tập san bệnh Tâm thần phân liệt/ Schizophrenia Bulletin số tháng 4.2006; theo đó, ông không tìm thấy cơ sở khẳng định rằng, nếu không dùng thuốc vào những giai đoạn mới khởi phát bệnh tâm thần phân liệt (TTPL) thì sẽ để lại nguy hại lâu dài/ long-term harm cho bệnh nhân và ông Bola cũng biểu lộ sự nghi ngờ về việc phải dùng thuốc ngay lập tức trong vòng một năm một khi mắc bệnh này.Vấn đề là chúng ta có nên vội vã điều trị cho các bệnh nhân ở giai đoạn khởi phát ban đầu bằng các thuốc chống loạn thần/ anti-psychotics, thường trước khi một dấu hiệu chẩn đoán được xác định rõ ràng.
Ông John Bola còn nói rằng những phát hiện là hệ trọng vì việc sử dụng thuốc để điều trị bệnh TTPL có thể để lại những tác dụng phụ trầm trọng/ serious side-effects trong gần một nửa số người mắc bệnh, từ biểu hiện tăng cân khủng khiếp và bồn chồn không yên cho đến những chuyển động chẳng có chủ đích và gây nên bệnh tiểu đường ở người trưởng thành/ adult-onset diabetes.
Phát hiện gây tranh cãi này có thể giúp các nhà nghiên cứu xác định một số lớn bệnh nhân không phải dùng thuốc nhằm cải thiện điều kiện cho họ.
Điều quan trọng là tìm kiếm người không dùng thuốc để ngăn ngừa việc phơi nhiễm quá độ/ overexposure đối với khả năng chịu các tác dụng phụ. Trong 25 năm qua, có rất ít nỗ lực để tuyển chọn 25-40% những người có xu hướng hồi phục nhờ trị liệu tâm lý xã hội/ psychosocial treatment và không cầnÔng Bola phân tích 6 công trình nghiên cứu đã được xuất bản từ 1950 đến nay với đối tượng đa số mắc TTPL ở giai đoạn đầu tiên hoặc thứ hai.
dùng thuốc.
Thuốc thích hợp để giúp đỡ hầu hết bệnh nhân nhưng không phải ai cũng cần phải dùng nó. Thiếu vắng một sự kiện mang phẩm chất đáng tin cậy để hỗ trợ cho kết luận rằng hậu quả nguy hại kéo dài là do việc ngừng thuốc ngắn hạn trong giai đoạn khởi phát bệnh TTPL. Một sự ngăn cấm tuyệt đối những nghiên cứu như thế cần được xem xét lại.”
Hiệp hội Tâm thần học Hoa Kỳ/ American Psychiatric Association khuyến cáo sử dụng thuốc chống loạn thần ít nhất một năm sau khi được chẩn đoán mắc TTPL. Việc hướng dẫn điều trị thuốc tức thời cho sự cố lần đầu mắc TTPL ngăn chặn việc tiến hành nghiên cứu quan trọng về những người tuyển lựa sử dụng thuốc và điều trị theo tâm lý xã hội.
"Bola khiêu khích mọi người chú ý đến một vấn đề quan trọng trong việc điều trị sớm bệnh TTPL", Nina Schooler của trường Đại học Georgetown, một trong 6 người đăng kèm bình luận với bài báo của Bola trong Tập san.
Thomas H. McGlashan, giám đốc Viện Tâm thần học trường Đại học Yale, cũng tham gia bình luận. Nhân vật này đã nghiên cứu bệnh TTPL từ những năm 1970 và là một trong các tác giả có bài nghiên cứu được Bola trích dẫn.
"Tôi khẳng định là sự ngu dốt của chúng ta vẫn sâu xa như vậy sau 29 năm, và việc làm sáng tỏ những bí ẩn của bệnh TTPL tiếp tục đòi hỏi sự quan sát về nó dưới các điều kiện tự nhiên, chẳng hạn, không dùng các loại thuốc chống loạn thần," McGlashan tuyên bố. "Mặt khác, thuốc đã cách mạng hóa việc điều trị bệnh loạn thần, và là điều hoàn toàn bắt buộc trong một số hoàn cảnh nhất định."
TTPL hiện còn là một trong những chẩn đoán tâm thần gây nhiều bàn cãi nhất.
Theo tiến trình thời gian, các cuộc tranh luận nhấn mạnh vào chuyện có thực sự tồn tại hay không một trạng thái bản năng của bệnh TTPL/ a distinct state of schizophrenia, liệu bệnh này là do gene hay khởi từ môi trường, và nên sử dụng trị liệu bằng thuốc/ drug therapy, ECT- chữa bệnh bằng xung điện hay dùng nhiều hơn các cách tiếp cận tâm lý- xã hội.
Để chẩn đoán TTPL, theo tiêu chuẩn của DSM-IV-TR (APA 2000) thì phải xuất hiện từ 2 triệu chứng trở lên trong các biểu hiện dưới đây, được phân phối thời gian đầy ý nghĩa trong giai đoạn một tháng:
*Hoang tưởng/ delusions
*Ảo giác/ hallucinations
*Cấu trúc ngôn ngữ, nói năng hỗn loạn/ disorganized speech: thường xuyên “trật đường rầy”/ derailment hoặc thiếu mạch lạc, khó hiểu/ incoherence.
*Hành vi hỗn loạn một cách bẩn thỉu, thô tục/ grossly disorganized hoặc mắc chứng giảm trương lực cơ/ catatonic behaviour
*Các triệu chứng âm tính/ negative symptoms: cảm xúc cùn mòn/ flattened mood, mất khả năng nói (thần kinh trung ương)/ alogia, không có ý chí/ avolition.
Yêu cầu có một trong các triệu chứng kể trên nếu các hoang tưởng là kỳ quái/ bizzarre hoặc ảo giác bao gồm giọng nói không ngừng bình luận về các hành vi và ý nghĩ của người ta, hay bao gồm hai hoặc nhiều hơn các giọng nói đàm thoại, trao đổi với kẻ khác.
Một tiêu chuẩn thứ hai là hậu quả của các triệu chứng gây nên hư hỏng, suy kém đáng quan tâm/ significant impairment.
Bốn thể phụ của bệnh TTPL mà trong đó có các triệu chứng nổi bật được xác định như sau:
-Hỗn loạn/ disorganized: trong kiểu này, sự hỗn loạn nói năng và hành vi, cũng như trạng thái cảm xúc cùn mòn hoặc không thích hợp là các dấu hiệu chủ đạo.
-Hoang tưởng bộ phận/ paranoia: kiểu bệnh TTPL thường dễ gặp nhất, mang đặc trưng ảo giác cố định, dạng paranoia. Các ảo thính có thể giúp sức cho các niềm tin hoang tưởng này. Những xáo trộn cảm xúc hoặc ngôn ngữ, nói năng rồi và các triệu chứng giảm trương lực cơ không phải là dấu hiệu cơ bản.
-Giảm trương lực cơ/ catatonic: đặc trưng bởi những xáo trộn tâm vận động rõ rệt/ marked psychomotor disturbances. Tình trạng biến chuyển giữa các phấn khích cao độ/ extreme excitement, sững sờ/ stupor và sự linh họat bóng sáp/ waxy flexibility, trong đó cá nhân ở mãi một tư thế và lưu giữ như vậy hàng giờ liền. Họ cũng làm bằng chứng tự nguyện vâng lời, dễ bảo/ automatic obedience. Những cá nhân này có thể trải qua một trạng thái tựa như mơ với các ảo giác sống động đi kèm. Thể này bây giờ hiếm thấy xuất hiện tại các nước công nghiệp.
-Di chứng/ residual: đặc trưng bởi sự thiếu vắng các hoang tưởng chủ đạo, ảo giác, nói năng hỗn loạn, hoặc hành vi mất trật tự một cách thô tục hay giảm trương lực cơ. Tuy vậy, tiếp diễn bằng chứng về trạng thái xáo trộn, ngụ ý bởi sự có mặt của các triệu chứng âm tính hoặc hai hay nhiều hơn các triệu chứng chính làm giảm bớt sức mạnh của dạng thể.
Dưới đây là một vài triệu chứng cấp tính thường xuyên của bệnh TTPL
- Mất khả năng thấu hiểu sự thật nội tâm/ lack of insight: chiếm 97% trường hợp/ case;
- Các dạng ảo thính: 74% case;
- Các ý tưởng ám chỉ/ ideas of reference: 70%;
- Cảm xúc cùn mòn/ flattened affect: 66%;
- Tính đa nghi/ suspiciousness: 66%;
- Hoang tưởng về hành hạ, quấy rối: 64%;
- Ý nghĩ xa lạ, kỳ dị: 52%.
[Paul Bennett. (2003) Abnormal and clinical psychology-An introductory textbook. Great Britain: Open University Press, pp.124-129].
Phân loại: Nghiên cứu, Tâm bệnh học, Tâm thần phân liệt, Thuốc men
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ