Máy vi tính cà tàng ở nhà đột ngột hỏng cả tuần nay (màn hình hiện dòng chữ: 1962 No operating system found) vẫn chưa sửa được, nên không thể post bài mang tính học thuật (chẳng lẽ bê cả đống sách vở, tài liệu kềnh càng ra hàng Net công cộng.)

Hôm qua và tối nay, mạng lại phập phù... chỉ có lợi cho việc trả tiền dịch vụ và luyện tập thêm tí chút tính kiên nhẫn.

Một chuyện đáng nhớ: mua búp bê làm quà sinh nhật con gái chủ nhà trọ.

Phố Lương Văn Can la liệt đồ chơi trẻ con. Có đi mới biết, thì ra búp bê riêng lẻ, đơn chiếc chỉ toàn là con gái thôi, muốn tìm một thằng con trai nữa cho có đôi-- theo ý nguyện cô bé vừa tròn 9 tuổi-- tôi phải chọn mua "búp bê gia đình."

Giời ạ, chưa từng làm bố hoặc kết hôn bao giờ nên tôi đã không thể hiểu rằng, "búp bê gia đình" chính là tên gọi cặp hình nhân "cô dâu chú rể."

Chưa hết bất ngờ, đem về nhà tặng, cô bé còn bảo: Đẹp đấy; cháu chỉ không thích cái từ "cô dâu chú rể", nghe có vẻ "nhà quê" quá.

Choáng, nếu không gọi "cô dâu chú rể" thì dùng như thế nào để thoát cái nhãn "nhà quê" đây? Thú thật, vốn từ vựng đâu đến nỗi nghèo nàn song tới giờ tôi vẫn chưa lục tìm được cách gọi thích hợp để thay thế.

Nhắc đến búp bê, khiến tôi nhớ đến
bản nhạc tiếng Pháp nổi tiếng được Việt hoá lâu lắm.

Rồi, chuyện nọ xọ chuyện kia, tự nhiên lan man sang cả
bài viết tiếp tục cho thấy mối quan hệ giữa tự nhiên và nuôi dưỡng, dưới góc nhìn về IQ của trẻ được nhận làm con nuôi.

Đỉnh điểm nhất, là khi mê mải chí thú vào, ra các cửa hàng búp bê thì nỗi nhớ nhà tự dưng ùa đến.

Rúng động toàn hệ thống!

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ