Thi thoảng tôi nhận được vài ba tin nhắn offline chỉ vỏn vẹn một số đường link, nhưng thường là người gửi chịu khó copy cẩn thận, nguyên xi bức ảnh, câu chuyện, đoạn văn, ý thơ giễu nhại từ vô vàn website các kiểu trên mạng… (thú vị đối với họ).
Hầu hết thuộc đề tài tiếu lâm, đặc biệt tập trung đến tình dục; với chúng, tôi lướt xem, nhấn nút Close, không bao giờ chuyển tiếp, bình luận hay hồi âm.
Đó là những người bạn trẻ nam, nữ quen biết, biểu lộ mức độ vui đùa chừng mực, nên bản thân chỉ mỉm cười, tịnh chẳng lấy làm phiền.
Hôm nay, tin nhắn offline của một cô bạn trẻ đồng môn (gần năm rồi chưa diện kiến, nghe bảo đang yêu) cũng không ngoại lệ.
Lại một mẩu hỏi-đáp cà khịa, so sánh chuyện làm tình gái trai với khoái cảm khi ta dùng ngón tay ngoáy lỗ mũi đang gây ngứa nhột nhạt.
Đề tài quen thuộc, không thực sự gây shock; chính sự so sánh bất ngờ trên mới khiến tôi nhìn kỹ hơn hơi hướng tào lao của tin nhắn và quyết định ghi lại vài ba ý nghĩ chợt tới với những gợi nhắc của thiền sư Osho.
Theo thông lệ bất thành văn, phụ nữ đòi hỏi được khởi đầu. Trong dân gian vẫn ví von: “Gái có hơi trai như khoai có hơi cuốc.” Một cô gái trẻ khỏe mạnh, lần đầu tiên gặp được người bấy lâu mong chờ, ưng ý hợp nhãn, thỏa mãn nhu cầu yêu đương thì hân hoan, sung sướng còn gì bằng.
Một khi chàng trai đưa bạn gái vào dục là đã đánh thức và đột ngột làm dâng lên năng lượng trong cô ấy. Nếu không xảy ra hành vi khai mở này, cô ấy có thể là đồng trinh suốt đời, vì bản tính thụ động của giới nữ. Có lẽ vì thế mà dục không trở thành vấn nạn đối với những người nữ tu chăng?
Điều làm tôi giật mình, qua tin nhắn của cô bạn đang yêu, là sự tồn tại ngang nhiên của ý tưởng không coi dục có giá trị gì hơn hành vi hắt hơi nhờ ngoáy mũi.
Chẳng cần thiết quy gán cho nguồn xuất phát Tây phương, ý tưởng toát ra từ mẩu hỏi-đáp chuyện luyến ái nam nữ (tác giả không quên ám chỉ việc bị chảy máu cam với việc tạm ngừng quan hệ) có vẻ khẳng định trạng thái căng thẳng trong đời sống xã hội và cá nhân đã biến dục trở thành một sự tiết xuất, nhằm thoát khỏi sức ép của năng lượng nội tại.
Mũi ngứa, bạn dùng tay ngoáy và hắt hơi, căng thẳng được giải tỏa, tâm trí buông chùng, dịu nhẹ đi (càng căng thẳng, xuất tinh càng nhanh và kết thúc chóng vánh).
Mượn lối so sánh của Osho, luyến ái có hai kiểu: đơn thuần là ăn (rồi nôn ra) và kiểu kia là tiêu hóa. Việc thỏa mãn tạo nên chẳng phải bởi việc ăn mà từ việc tiêu hóa nó. Mẩu hỏi-đáp so sánh việc làm tình với ngoáy mũi, hắt hơi rõ ràng nghiêng về quan điểm rằng hành động ăn đem lại sự thỏa mãn.
Với người đã lập gia đình, có một thuật ngữ liên quan đến chuyện giao hợp vợ chồng: brachmacharya/ sự độc thân, mang nghĩa là hành vi tính giao phải đã mãn nguyện đến mức nó để lại nhiều năm ròng với “sự độc thân” ở giữa. Nói cách khác, một khi tới thời kỳ “brachmacharya” rồi thì người ta bắt đầu cuộc hành trình bên trong, đối tượng bên ngoài cần cho việc làm tình phai mờ dần đi (Osho, 2003, In search of the Miraculous/ Đi tìm điều huyền bí, tr. 442).
Tin nhắn offline cắt-dán đoạn tí tởn về chuyện làm tình dường như biểu lộ thái độ: dục không gì lớn lao hơn cú ngoáy mũi, hắt hơi. Sự căng thẳng bị quăng ném, tải trọng đè nén được gỡ bỏ.
Từ cái nhìn thiền học, cảm thấy thư thái có thể xem là năng lượng ở bên trong và bạn đang nghỉ ngơi. Một khi tống năng lượng đi, bạn cũng nghĩ mình thư thái; thực tế, bạn nằm đấy cạn kiệt, yếu hẳn với việc mất năng lượng và cảm thấy được tiêu tan.
Là con người, năng lượng sinh học phải được di chuyển đâu đó, tùy thuộc sự lựa chọn: bên ngoài hay bên trong, thuận theo một tiến trình tự nhiên và hợp lý.
Phân loại: Đọc sách, Kỹ năng sống, Quan hệ, Suy tư
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ