Trở về Hà Nội, thấy Bờ Hồ có vẻ dễ thương hẳn nhờ triển lãm; song cảm giác nhung nhớ, xao xuyến thực sự lại chỉ được gợi lên lúc xem Vẽ về Hà Giang.
Ùa về kỷ niệm... Dù chưa một lần lên, song cứ nhìn bản đồ thì sẽ thấy lời giải thích về cùng một bức tranh rất kỳ lạ-- chữ viết trong tranh đề phố Hạnh phúc-Mèo Vạc, trong khi bên ngoài là: chợ Đồng Văn (?). Xem phòng tranh, muốn lên Lũng Cú lần nữa-- cũng đã hơn 3 năm rồi còn gì...
Thời tiết vẫn nóng ẩm, giữa biển người chật chội. Khi thấy bát canh cải cúc (tần ô) trong bữa cơm, mới biết là chớm đông...
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ