Hiển thị các bài đăng có nhãn Hội họa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hội họa. Hiển thị tất cả bài đăng




Những bức hình giải phẫu học dạng cuộn The Kaibo Zonshinzu được vị bác sĩ vùng Kyoto Yasukazu Minagaki (1784- 1825) vẽ vào năm 1819, chứa đựng thực tế một cách tuyệt đẹp mà không hề kinh khiếp, nhằm mô tả mang tính khoa học sự mổ xẻ tử thi.

Không giống các bức vẽ giải phẫu học châu Âu cùng thời-- hướng tới diễn tả tử thi như một vật thể sống động cốt tránh cảm giác đau thương (thường bắt gặp trong một số tư thế Hy Lạp)-- các minh họa hiện thực này cho thấy máu và nhiều chất dịch khác rỉ ra từ đối tượng với đa dạng động dung khuôn mặt thật ghê rợn.
Nhìn chúng, thấm thía hơn lời cụ Nguyễn Gia Thiều gửi gắm qua Cung Oán Ngâm Khúc: "Tuồng ảo hóa đã bày ra đó- Kiếp phù sinh trông thấy mà đau..."

(Não bụng phệ)

Chắc bạn chưa vội quên toàn bộ biểu hiện serotonine khá hấp dẫn.

Và bây giờ là hình xăm bộ não trên một cái thùng bụng phệ; xem chừng lần này tạo ý nghĩa thực sự khác biệt, song tất nhiên như đã biết, định vị cùng một chỗ.

Điều hết sức thú vị, các cuộc trao đổi trong mục bình luận, phản hồi bên dưới cho thấy nó có vẻ là một phần của xu hướng gần đây: bố mẹ cho phép con cái vẽ tranh dưới dạng xăm hình (thí dụ).

Mặt khác, nghiêm túc mà nói, cần góp ý đôi lời về tương quan tỷ lệ giữa cấu trúc vỏ não và dưới vỏ ở người bình thường.

... Thôi, đã đến lúc buông bỏ mấy hình xăm để nhìn vào một chiều kích khác:

Nếu bạn định rút ra một thông điệp tối cần từ sự kiện tái sinh thì nó là thế này:

Hãy phát triển lòng hảo tâm mong mỏi người khác tìm thấy hạnh phúc lâu bền, và hành động để bảo vệ an toàn hạnh phúc đó. Hãy nuôi dưỡng và thực tập lòng nhân từ.

Đức Đạt Lai Lạt Ma đã nói: "Không cần đến chùa; không cần triết lý phức tạp. Trí não và tâm hồn chúng ta là nhà thờ của chúng ta; triết lý sống của tôi là nhân từ".
[Rinpoche, Sogyal. (2006). Mỗi ngày trầm tư về sinh tử. Thế Hùng chuyển ngữ. Hà Nội: Nxb. Tôn giáo, tr. 80- tr.81].


Một chút hài hước lại tạo ra hiệu quả lâu dài, nhất là khi ta thương lượng.

Theo một nghiên cứu của
O'Quin & Aronoff (1981), hài hước có thể được sử dụng như một cách thức hiệu quả của ảnh hưởng xã hội.

Trong nghiên cứu của mình, họ đề nghị 252 sinh viên tham gia vào thực nghiệm mặc cả thuận mua vừa bán một số lượng lớn các bức tranh.

Một người đóng vai kẻ đồng lõa ngồi ở cuối bàn có nhiệm vụ đưa ra giá đối nghịch, nhằm cố gắng bán được tranh với giá cao hơn. Sau nhiều phút thương lượng, kẻ đồng lõa đưa ra giá cuối cùng rồi phát ngôn hài hước hoặc không.

Kết quả nghiên cứu cho thấy, việc đưa ra phát ngôn hài hước làm cho sự thỏa hiệp đi đến thống nhất giá mua dễ dàng hơn, so với lúc chẳng nói năng vui đùa gì.

Và dù các đối tượng tham gia phải trả cho người bán vui tính nhiều tiền hơn, chuyện đó cũng không hề ngăn cản họ thôi ưa thích người bán hàng; sự hài hước làm cho nhiệm vụ thương lượng vui vẻ hơn và có vẻ, khiến họ cảm thấy công việc bớt hàm ý đe dọa như họ vốn nghĩ.

Trong bất cứ trường hợp nào, nghiên cứu trên gợi ý rằng, nếu lần tới bạn đang cố có được điều mình muốn, thì một chút ít hài hước vui vẻ sẽ rất được việc đấy.


Bạn gắng nhìn kỹ bức tranh và thử lý giải vì sao sự ảo giác này được gọi tên là "Chúa tể sơn lâm giấu mặt".

Cuối tuần vui vẻ!

[Bức tranh Những Người Đang Ăn Khoai Tây của Vincent Van Gogh]

Tối 27.2 trời đất tê tái, lục tìm đọc lại lời thề Hippocrates, rồi tình cờ thấy
bài viết của ông Bộ trưởng Bộ Y tế Việt Nam về Danh y Hải Thượng Lãn Ông; ngoài hai ý tưởng cơ bản-- hết mình cứu chữa cho người bệnh và sống đời trong sáng--, cá nhân tôi nhận ra phầm chất đáng quý cần gìn giữ đối với những ai hành nghề này: chấp nhận, tôn trọng sự khác biệt.

Cuộc sống nhân quần nơi nơi còn rất nhiều khốn khó, điêu đứng trước lắm hoàn cảnh đói rét, ốm đau, dịch tật, tai ương, bất công, chết chóc.

Đâu cứ gì tuổi 40, trẻ nhỏ đã sớm phải chịu cảnh bỏ học để chẳng mấy chốc lao theo dòng đời, bươn chải kiếm kế mưu sinh.

Tôi nhớ tờ giấy mang gam màu lạnh tô nguệch ngọac của cô bé lớp 5 mới vẽ chiều hôm kia tại phòng trị liệu (hai cái cây lưa thưa lá, một con gà cúi đầu và cô bạn thân không có mặt rõ ràng); theo lời bố em, cô bé uống thuốc chống trầm cảm theo toa thuốc của bác sĩ tâm thần từ 6 tháng nay.

Nỗi niềm u buồn, uất hận, thống khổ đậm chất hiện sinh thực chất ẩn chứa trong căn bệnh trầm cảm-- đề tài thời thượng quen thuộc.

Dưới góc độ chuyên môn lẫn đời thường, người ta hay phân chia trầm cảm do nguyên nhân "sinh học" hoặc khởi phát bởi "hoàn cảnh", đối lập giữa trầm cảm "lâm sàng" và "không lâm sàng",...

"Trầm cảm hiện sinh" xem chừng kết cục nảy nở vì những trăn trở, thao thức khôn nguôi, chẳng thể hài lòng về ý nghĩa cuộc đời, sự sống, cái chết,... dần dần đưa đối tượng chìm hẳn vào trầm cảm.

Trầm cảm hiện sinh có thể xảy đến khi người ta đối đầu với các kiểu dạng phức tạp thuộc loại vấn đề liên quan tới sự sống, cái chết, ý nghĩa ở đời,... (người yêu giã biệt mãi mãi, mất việc làm,.. hoặc chẳng xảy ra sự cố gì ghê gớm cả) của chính họ.

Là một trường phái, trào lưu triết học nổi tiếng, chủ nghĩa hiện sinh (
existentialism) nhấn mạnh rằng con người ta được thúc đẩy bởi việc sống ý nghĩa đời mình chứ không phải bị quyết định từ Thượng đế, thánh thần hay các lực lượng ngoại giới.

Theo quan điểm chủ nghĩa hiện sinh, con người thì hoàn toàn tự do, và do đó, hoàn toàn chịu trách nhiệm về niềm hạnh phúc hay sự khốn khổ của chính mình. Mỗi một sinh thể người tự tạo ý nghĩa động cơ sống của bản thân, bất kể là thông qua công việc, sở thích, làm từ thiện, tôn giáo, quan hệ, con cái, gia đình, hay điều gì đấy khác.

Trầm cảm hiện sinh xem chừng được đặc trưng như là trạng thái tuyệt vọng độc nhất, thể hiện cảm nhận rằng đời chúng ta thực sự vô nghĩa lý. Nên biết, người mắc trầm cảm lâm sàng thông thường cũng có thể trải nghiệm các vấn đề hiện sinh dính dáng tới ý nghĩa đời họ- trong tiến trình trị liệu tâm lý nhằm chữa trị căn bệnh trầm cảm.

Thuốc men tỏ ra không hiệu quả bằng trị liệu tâm lý trong các trường hợp mắc trầm cảm hiện sinh. Nhân tiện, khám phá của các nhà nghiên cứu Anh quốc thật đáng ngạc nhiên: dữ liệu thuốc chống trầm cảm chứng tỏ nó không hiệu quả như ta vẫn tưởng lâu nay.

Và các cách thức giúp người mắc rối loạn lưỡng cực (bipolar) hồi phục, tìm lại trạng thái cân bằng là tha thứ, biết ơn và minh triết; câu chuyện sinh động của một phụ nữ Canada xứng danh anh hùng.

... Nỗi trầm buồn hiện sinh. Không biết bạn ra sao, tôi thì chưa từng nói rằng đời mình tốt hơn những thân phận nêu trên.

Bởi sống một cuộc sống có mục đích, đầy ý nghĩa luôn là thách thức lớn lao, đòi hỏi chúng ta ngẫm nghĩ thêm về các quyết định đã tiến hành, nhìn nhận xem hiện tại ta đang định vị nơi nào; quan trọng hơn nữa, nó thách thức chúng ta ra quyết định đôi lúc ở những bước chuyển đổi cực kỳ giá trị, nhằm duy trì ý nghĩa cuộc sống mà ta mưu cầu.

Và nỗi buồn đau hiện sinh trong cơn trầm cảm đọa đày nhiều khi giúp người ta nhận ra rằng, hành trình trị liệu.

Một sự săn lùng thời trang thật sành điệu: túi xách tay mang hình dạng bộ não đan bằng len của nhà thiết kế Jun Takashi (biết nhờ BB).

Có lẽ, mọi người-- đặc biệt chị em phụ nữ-- chắc chưa quên ý tưởng rằng, việc chúng ta chỉ sử dụng 10% túi xách tay là một huyền thoại.

Các nghiên cứu khoa học cho thấy, tất cả kiểu loại túi xách tay đều được dùng thường xuyên, dù cho một số bộ phận này thì tỏ ra tích cực, năng nổ hoạt động hơn những phần khác.

Nhân tiện, cũng không kém phần thú vị khi lặng ngắm nhiều tranh ảnh nghệ thuật thể hiện sự hiện hữu đầy nghịch lý.

(ảnh: TNY)

"Hai không" đang chùng lại?

Nếu thế, nhân sự kiện Vàng Anh đang thu hút công luận bàn tán rầm rộ hay là, Bộ ta kịp thời phát động phong trào toàn ngành kiên quyết "Nói không với sex"(!?)

Đó là một trong các affiche đăng trên blog A Soviet Poster A Day (Mỗi ngày một affiche Soviet) của Alexandre Zakharov.

Nhan đề đăng affiche này lấy lại cụm từ thân quen Good Morning, Vietnam!, bộ film (1987) đã trở thành câu nói cửa miệng của biết bao người nước ngoài khi nhắc tới một đất nước, xứ sở mà có thể họ chưa từng đặt chân tới.

Dòng chữ tiếng Nga ở tấm quảng cáo được chuyển dịch sang Anh ngữ, kèm xuất xứ tác giả: "Vietnam Lives, Fights and Will Finally Win!" (Việt Nam: Sống, chiến đấu cho đến ngày thắng lợi cuối cùng!)- "Suryaninov R., 1970"; vào dịp kỷ niệm Quốc khánh lần thứ
25 chính thể Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (02.9.1945 - 02.9.1970).

Chút riêng tư, hiện trong phòng trọ tôi đang ở tại Hà Nội có mắc chiếc đồng hồ đo điện một pha mang dòng chữ "Sản xuất tại Liên-xô" [làm ơn viết đúng chính tả: 'sờ' trong "xấu xa", chứ không phải 'sờ' trong "sung sướng" đâu nhé], theo tiêu chuẩn CO-
И449T (SO- I449T?), chẳng biết ra đời từ năm nảo năm nao.

Nhân tiện, nếu muốn tìm hiểu thêm về USSR/ CCCP, bạn có thể ghé xem Triển lãm tranh Chủ nghĩa Hiện thực Xã hội Chủ nghĩa Soviet 2006 tại đây.

Trở về Hà Nội, thấy Bờ Hồ có vẻ dễ thương hẳn nhờ triển lãm; song cảm giác nhung nhớ, xao xuyến thực sự lại chỉ được gợi lên lúc xem Vẽ về Hà Giang.

Ùa về kỷ niệm... Dù chưa một lần lên, song cứ nhìn
bản đồ thì sẽ thấy lời giải thích về cùng một bức tranh rất kỳ lạ-- chữ viết trong tranh đề phố Hạnh phúc-Mèo Vạc, trong khi bên ngoài là: chợ Đồng Văn (?). Xem phòng tranh, muốn lên Lũng Cú lần nữa-- cũng đã hơn 3 năm rồi còn gì...

Thời tiết vẫn nóng ẩm, giữa biển người chật chội. Khi thấy bát canh cải cúc (tần ô) trong bữa cơm, mới biết là chớm đông...

Bài đăng cũ hơn Trang chủ