Vô vàn dòng điện bất an từ đâu đó khắp nơi tích tụ lại chốn này sầm sập đổ ập xuống.

Mưa-- tinh thể thiên nhiên-- cố xuất hiện như điệu vũ ngẫu hứng quên mình toàn mãn trước lúc rã tan hoàn hảo.

Và cái rầm rì, tí tách của hạt mưa xuân tựa cái rây mịn màng tưới tắm hồn nhiên trên cánh đồng sáng tạo.

Là tiếng cười khanh khách sảng khoái của cơn giông mùa hè inh tai nhức óc, gắng chứng thực sinh mệnh gian khó và rình rập hiểm nguy của muôn loài trong cõi càn khôn thăm thẳm.

Dầm dề nhung nhớ mưa thu, buồn bã mà phấn khích pha trộn đến lạ-- ẩn dụ cho tiến trình đời mỗi con người còn lẫm chẫm dài lâu.

Rồi mùa đông, mưa bay trên dọc triền cát phẳng miền Trung; từ đồi cao mù sương, hơi lạnh toát ra từ gối chăn cô độc, càng thêm phần biết ơn ấm áp chở che của biển cả mặc hàng hàng bộ gõ cùng trình tấu mịt mù.

Nước- hình hài linh hoạt, uyển chuyển; tâm linh của mưa thanh khiết, dịu dàng mềm mại đấy, và cũng cương nghị bản lĩnh ấy-- mọi thứ đến đi, tan hợp, liên kết và chia tách cứ tuỳ nghi thể hiện: sắc sảo mà nhẹ nhàng như không.

Mưa-- sáng cuối năm tĩnh tâm ở một thị xã miền núi có nhà ga trung chuyển hút gió ghê hồn.

Mưa-- trưa ốm đau nằm bẹp dí phòng trọ trên cao nguyên bụi đỏ không ai quen biết.

Mưa-- chiều đi dạo giữa rừng già u u ngắm giọt lệ đất trời đọng trên mắt lá tươi xanh.

Mưa-- đèo cao "Thiên hạ đệ nhất hùng quan" ướt sũng, thức trắng đêm chờ trời sáng tính sau.

Vẫn còn gìn giữ những đợi chờ xao xuyến, nhưng cảm giác khi lắng nhìn mưa giờ đây chẳng còn rơi nỗi sợ hãi và niềm vui mừng của tuổi ấu thơ nữa; thay vào đấy, sự tưởng tượng của người lớn nổi rõ trạng thái nỗ lực duy trì ý chí nao nao.

"Sau cơn mưa trời lại sáng..."-- câu nói dở hơi của cô gái thuở xa xưa chỉ thoáng vụt qua mà đủ khiến ta mê muội tháng năm dưới tấm màn vô minh quây bọc bản ngã.

Mưa hô ứng, gọi mời gió dông, bão lụt, lá hoa và lòng người. Mưa, thoáng đọc sách lơ đãng nhìn qua cửa kính an toàn của yểu điệu thục nữ; mưa, nét mặt âu lo nhăn nhúm của bác nông dân thất bát nhãn tiền.

Biết bao cớ sự muộn phiền phải dứt khoát trôi đi (qua lau gội kiên nhẫn, chấp nhận thanh tẩy riết róng)-- như cơn mưa điên cuồng vừa dứt-- có thể đã được sinh thành từ khoảnh khắc vô danh bất định, giữa lưng chừng tiếng thở dài thực hư rất khẽ độ nào...

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ