(Xăm hình vì niềm đam mê chất dẫn truyền thần kinh serotonine)

Hiện giờ, cơ thể chúng ta rõ ràng là trung tâm của toàn thể vũ trụ.

Chúng ta liên kết nó, mà không suy nghĩ, với bản ngã và cái tôi, và sự liên kết hợp giả tạo và nông nổi này cứ củng cố cái ảo tưởng về sự tồn tại cụ thể không sao tách rời được này.

Vì cơ thể ta dường như tồn tại một cách thuyết phục nên cái "tôi" cũng dường như tồn tại, và cái "bạn" cũng dường như tồn tại, và toàn bộ thế giới nhị nguyên và hão huyền mà ta không ngừng phóng chiếu quanh ta, rốt cuộc, cũng có vẻ vững chắc và có thật.

Khi ta chết, toàn bộ cái cấu trúc phức hợp này sụp đổ tan tành một cách thê thảm.

[Rinpoche, Sogyal. (2006). Mỗi ngày trầm tư về sinh tử. Thế Hùng chuyển ngữ. Hà Nội: Nxb. Tôn giáo, tr.74].

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ