Đến sáng nay, tôi mới phát hiện mình có bài viết được đăng trên tờ tạp chí Thế giới trong ta, số 268 (11/2006), thế là tranh thủ hỏi dò đường tới Toà soạn để nhận nhuận bút và báo biếu; nhờ đó, lật thấy bài viết nằm trong mục Bạn đọc hỏi, chuyên gia trả lời mang tít khó hiểu gợi tò mò: Hữu ái tất hữu sex? có đoạn cuối -chiếm dung lượng 1/4- được trích dẫn dưới đây:
...Có nhiều loại tình yêu, nhưng tình yêu nam nữ không có sex (tình dục) không thể coi là sự thăng hoa đến một cảnh giới khác, có chăng chỉ ở những người không bình thường về cấu trúc sinh học hay đã đến một tuổi nào đó không còn khả năng có hoạt động tình dục thông thường.Chuyên gia đã trả lời đại khái thế với câu hỏi độc giả nêu ra: "Người Hoa có câu "Hữu ái vô tình" nghĩa là có yêu nhưng không có sex, có thể diễn ra trong đời sống của hai người yêu nhau không? Trong khi người ta thường nói sex là cách biểu đạt sự thương yêu của đôi bên; nếu không có sex mà vẫn có tình yêu thì có phải tình yêu đã thăng hoa đến một cảnh giới khác không?" (Lynn, California).
Nhưng cũng cần biết rằng định nghĩa về tình dục ngày nay không chỉ có nghĩa là giao hợp mà bao gồm mọi hành vi đem lại sự dễ chịu, khoái cảm cho nhau, cho nên cầm tay, ôm hôn, vuốt ve... đều được coi là hành vi tình dục.
Như vậy, "hữu ái hữu sex" mới là quy luật tự nhiên và mới góp phần quan trọng vào việc duy trì sự bền chặt cho mối quan hệ. Sex không phải là tất cả, nhưng là điều kiện cần có. (BS Đào Xuân Dũng)
Cho rằng đề tài này không đến nỗi quá tệ, nên ở đây thay vì giới thiệu câu chuyện chuẩn bị sẵn về chứng quên, mất nhớ (amnesia), tôi sẽ thử tiếp cận vấn đề sex bằng cách chỉ thuần tuý trích dẫn mà không có thêm bất cứ lời bình luận nào, ngoài vài dòng dẫn dắt vắn tắt chẳng đặng đừng.
@ Người Mỹ không thực sự tỏ ra giỏi giang trong việc để dành (saving), đặc biệt là chuyện chính bản thân họ tiết giảm trước khi kết hôn:
Hầu hết người Mỹ đều từng có quan hệ tình dục trước hôn nhân (premarital sex); theo một cuộc điều tra về đề tài tình dục trước hôn nhân, thì hành vi này là chuẩn tắc (norm) ở xã hội Hoa Kỳ ít nhất từ nửa thế kỷ nay.Dữ liệu trên được tiến hành thu thập từ 1982 đến 2002, song nó không phải hiện tượng xảy ra gần đây hoặc là sản phẩm của "cuộc cách mạng tình dục" những năm 1960; kỳ thực, những gì nó phản ánh là hành vi bình thường của con người:
Nghiên cứu mới đây còn cho thấy 75% đối tượng ở độ tuổi 20 đã làm chuyện ấy; ở độ tuổi 44 thì tăng lên tới 95%.
Thậm chí, trong số những người kiêng khem, gìn giữ cho đến 20 tuổi hoặc lâu hơn thế, lại có tới 81% quan hệ tình dục trước hôn nhân khi đến 44 tuổi.
Có 91% những phụ nữ tới tuổi 15 giai đoạn 1964 - 1993 đã quan hệ tình dục trước hôn nhân khi họ chưa tới 30 tuổi; so với tỷ lệ 82% phụ nữ ở tuổi 15 giai đoạn 1954 - 1963. Ngoài ra, gần 9/10 phụ nữ tuổi 15 giai đoạn 1954 - 1963 từng quan hệ tình dục trong tình trạng độc thân (unmarried) ở tuổi 44.Có vẻ như, khi nói rằng quan hệ tình dục trước hôn nhân đã trở thành chuẩn tắc, người ta không hàm nghĩa nó là hành vi thiết yếu; chính xác hơn, người ta xem chừng ám chỉ: hầu hết mọi người?
Hãy nhìn vào các con số. Ở độ tuổi 20, 3/4 công dân Hoa Kỳ có quan hệ trước hôn nhân; ở tuổi 44, con số đó là 95%. Và chuyện này không thay đổi gì trong 50 năm nay.
Vậy, không phải người ta đang nói về sự can ngăn những hành vi vô đạo đức hoặc chống đối xã hội, mà người ta đang nói về sự can ngăn một hành vi bình thường?
@ Độc giả Nguyễn Trung Lương, mục Ý kiến ngắn , 10.1.2007; nhân đọc bài Kết thúc cuộc đối thoại vô bổ, trên http://www.talawas.de, 03.1.2007:
...Trong thời kỳ cải cách ruộng đất và tiếp theo đó là cải cách trên lãnh vực công thương nghiệp, bao nhiêu hành vi tình dục "trụy lạc" của cường hào, địa chủ, tư sản bị đem ra đấu tố trước một công chúng tò mò chăm chú.
Trong một cuộc nói chuyện tại trường phổ thông cấp ba (Lý Thường Kiệt/ Hà Nội) vào cuối năm 1957 tôi đã được nghe ông Hoài Thanh "tiết lộ" là bà Thụy An (một nhân vật có dính líu đến vụ Nhân văn-Giai phẩm) thường hay ăn chơi với "bọn" Gia Nã Đại (Gia Nã Đại cùng với Ba Lan và Ấn Độ là ba nước thuộc Ủy ban Kiểm soát Đình chiến Quốc tế theo Hiệp định Genève (1954), là một trong số ít nước phương Tây thời ấy có đại diện tại Việt Nam). "Bọn Nhân văn" đã dùng bà làm "mỹ nhân kế" để "hủ hóa" các văn nghệ sĩ trẻ dại dột như Phùng Quán, Lê Đạt.
Có câu chuyện này mà tôi cứ nhớ hoài. Vào cuối năm 1959 các vị đại diện trung ương Đoàn Thanh niên Lao động đến trường tôi nói chuyện (vẫn là trườmg phổ thông cấp ba Lý Thường Kiệt thân yêu của tôi), báo cáo về sinh hoạt của phái đoàn Việt Nam tại Đại hội Liên hoan Thế giới của thanh niên và sinh viên tổ chức vào tháng 7 năm 1959 tại Wien (thủ đô Áo), một sự kiện được đài thọ và dưới sự chủ đạo của các đảng cộng sản. Họ báo cáo chính thức rằng, để phá hoại đại hội này "bọn đế quốc" đã dùng mọi thủ đoạn thâm độc. Thủ lãnh cáo già Tây Đức Adenauer (tức Thủ tướng Cộng hòa Liên bang Đức, lúc ấy đã trên 80 tuổi) đã gửi sang Wien 2000 gái điếm, cho họ ăn mặc hớ hênh, khiêu gợi để cám dỗ thanh niên, sinh viên tham dự!
Chỉ tỉnh táo tí chút ta có thể nhận ra ngay tính hoang tưởng của những câu chuyện trên (không nhất thiết phải tìm hiểu, suy nghĩ sâu xa như ông Bùi Tín), song tính thực hư không phải là vấn đề tôi muốn đề cập đến ở đây. Điều tôi bận tâm là tôi đã từng tin chắc nịch vào những giai thoại này, hay chính xác hơn là trạng thái tinh thần nào đã chi phối niềm tin của tôi. Mà đâu phải chỉ có tôi, ngày ấy còn là một thằng học trò vừa lớn lên, nhẹ dạ. Ông Bùi Tín, một người từng trải, cũng đã từng tin như thế, và tôi dám quyết là ông Hoài Thanh, các vị ủy viên trung Đoàn Thanh niên Lao động cũng tin vào những điều họ kể. Duy chỉ khác với tôi là những người này, với địa vị của mình, họ còn tham dự vào việc dựng đứng những câu chuyện như thế và – như ta thấy - với một cảm thú đặc biệt. Rõ ràng lý tính đã bị hoang tưởng chiếm ngự, rồi hư biến thành thực, ý muốn là sự thật vậy, và đây là cơ sở của sự đồng cảm giữa tác giả và công chúng, giải thích sự "thành công" của những giai thoại ấy.Tóm lại: Chúng tôi đã đều là nạn nhân của một sự hoang tưởng tập thể về tình dục, sản phẩm của một xã hội khắc khổ dục tính trong một nhà nước toàn trị thời cực thịnh.
@ Bài L'Erotisme, désirs partagés (Tính dục, những ham muốn được chia sẻ) của nữ triết gia Michela Marzano, đăng trên tạp chí Le Point hors-série, số 9/ 7& 8.2006. [Bản Việt ngữ của Kiệt Tấn, http://www.talawas.de, 31.1.2007]:
... Cái khó khăn mà người ta đối đầu khi phải định nghĩa sáng tác gợi dục phát xuất từ ý muốn kể lại và tìm hiểu những bí ẩn của cuộc gặp gỡ tình dục, cái nhu cầu vén màn để khám phá cái nhìn ngó và rờ rẫm kẻ khác mang ý nghĩa như thế nào. Georges Bataille đã chỉ cho thấy rằng tính dục là cái làm nên đặc tính của con người. Và không chừng ông rất có lý. Bởi lẽ, trong con người, tất cả đều bị tình dục chi phối: mối tương quan với thế giới bên ngoài, sự ràng buộc với kẻ khác. Vì vậy, tình dục vẫn luôn là trung tâm thắc mắc của con người ngay từ buổi đầu- chỉ cần nghĩ tới các bức phác hoạ trong hang động thời tiền sử, cũng như một vài đoạn trong Cantique des cantiques hoặc Kama Sũtra.
Nhưng có chăng các giới hạn cần phải gìn gữ trong cách phô diễn gợi dục. "Các quyển sách tục tĩu chỉ vô luân bởi lẽ chúng thiếu vắng sự thực", Gustave Flaubert đã viết như thế. Điều đó vốn không xảy ra "như vậy" trong đời sống.
Nhưng mà "điều đó" xảy ra như thế nào trong đời sống? Trong Phénoménologie de la perception (1945), Merleau- Ponty đã giải thích rằng xuyên qua tình dục và ham muốn, mỗi cá nhân chúng ta phải đối đầu cùng lúc với cái kinh nghiệm lệ thuộc (ham muốn kẻ nào có nghĩa là lệ thuộc vào kẻ đó và sự đáp ứng mà kẻ đó đề ra trước sự ham muốn của ta) và cái kinh nghiệm tự trị: đồng thời tùy thuộc vào kẻ khác, con người lại tìm cách chế ngự kẻ đó và biến kẻ đó thành một đối tượng.
Trên quan điểm đó, các tác phẩm gợi dục chỉ làm công việc kể lại sự ham muốn tình dục đã khiến cho mỗi người chúng ta đi tìm gặp kẻ khác; chúng chỉ nói về những thân thể đi tìm kiếm nhau hoặc chống đẩy nhau tùy theo những chuyển động bên trong của đam mê. Một mặt, chúng nói về một thèm khát. Mặt khác, chúng dàn dựng sự buông thả mình: chính trong động tác hành dục mà chủ thể khám phá ra sự hoan lạc trong tận cùng những gì thân mật nhứt và lạ lùng nhứt của nó, và chủ thể chạm tới chiều sâu thăm thẳm của ham muốn và hữu thể của mình...
Phân loại: Câu chuyện Tâm lý học, Kỹ năng sống, Nghiên cứu, Quan hệ, Sex, Tác giả và tác phẩm, Tâm lý học Dân tộc, Thời sự
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ