Tôi sắp có kỳ nghỉ kết hợp ăn Tết Nguyên đán với gia đình lần đầu tiên kéo dài suốt một tháng trời ở quê nhà Đà Nẵng, nên sẽ chểnh mảng trong việc post bài.
Bằng chứng cụ thể, là giờ tôi chỉ muốn nhắc tới bộ film tôi đã từng xem đĩa VCD bằng chiếc máy vi tính second-hand cách đây hơn 1 năm rồi: Làm thế nào để bỏ kép trong 10 ngày.
Không có gì quá xuất sắc, chẳng để lại xúc cảm đặc biệt nào; điều duy nhất ấn tượng chăng thì không dính dáng chi đến bộ film ấy khi vừa xem cùng váy ngắn tối nay ở Fansland cả.
Như câu khẩu hiệu tuyên truyền thường xuất hiện vào mỗi dịp vui vẻ đón chào Tết cổ truyền của dân tộc: "Vui Xuân mới, không quên nhiệm vụ mới".
Vâng, như bạn có thể đoán phần nào, bên trên là một trong các bức ảnh về bệnh viện và người mắc tâm thần tại Pháp hồi những năm 1950 (nguồn).
Mối quan tâm thường trực của tôi là những vấn đề liên quan đến người mắc Tâm thần phân liệt (TTPL).
Có lẽ, bạn từng biết rằng, từ chỉ bệnh TTPL cả trong tiếng Việt và tiếng Anh (Schizophrenia) đều ám chỉ đối tượng có nhân cách bị phân hóa, chia tách (split).
Song sự kiện thực tế là bệnh TTPL không thể xảy ra với người có hai nhân cách; vậy nên, người ta phải tự hỏi: sao điều đó lại xảy ra như thế?
Lời cuối, tôi hy vọng bạn cũng sẽ ngạc nhiên ít nhiều khi tìm hiểu làm thế nào trẻ em mặc cả?
Phân loại: Film, Nghiên cứu, Quan hệ, Tâm bệnh học, Tâm thần phân liệt, Trẻ em
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ