Vừa qua tuần thứ nhất của năm 2007.

Lúc này, chẳng biết bao nhiêu người trong chúng ta còn giữ độ quyết tâm hừng hực khí thế cách mạng như thời điểm mới đây thôi rất tưng bừng chào đón Năm Mới?

Và rồi, thử tưởng tượng mấy tuần nữa, náo nức chờ đón Tết, hết tháng ăn chơi, thì bao ước nguyện thân thương liệu có trở thành kỷ niệm xa vắng?

Cơn cớ chi mà thay đổi lại khó khăn thế?

Với riêng những ai đang phiền muộn, lo lắng và mong mỏi chuyển biến hiệu quả đời mình chắc chắn sẽ tìm thấy ở bài báo
Are You Really Ready To Clean Up Your Act? một nguồn tham khảo đáng giá.

Vâng! Xin cứ vô tư chiều chuộng cảm xúc; chân thành cầu chúc cho bạn may mắn để tiếp tục chờ đợi đến lúc cảm thấy thực sự thích thú làm một cái gì đấy gắn bó thiết tha và cực kỳ giá trị đối với chính bản thân mình!

Song nếu quỹ thời gian của bạn không còn nhiều, thậm chí như miếng da lừa trong tiểu thuyết của H. de Balzac cứ vón rút bé lại dần dần, hoặc tựa nàng Mỵ Châu cuống cuồng thả lông ngỗng bay tơi tả để rốt cuộc lộ ra biển lớn mênh mông trước mặt và sau lưng đất không còn?

Nếu thật lòng bạn và tôi- chúng ta- không hề muốn mỗi sáng mai thức dậy cùng phân vân, u ám, tiếc nuối và thất vọng vì vạ vật bấy lâu, lăng xăng thứ này rị mọ cái nọ, và cơ chừng hôm nay chẳng tránh khỏi mơ hồ kết thúc?

Chạy trốn nơi đâu, khi vào một khoảnh khắc tí xíu hiếm hoi dừng tay, ta chợt nhận ra tất cả sự rỗng tuếch của vô vàn bận rộn điều, việc dựng nên từng ve vuốt tự hào tuổi tên ta lại không thể che giấu nổi cái thở dài chán chường đau đớn?

Các nhà tâm lý học khuyến cáo chúng ta phải thấu hiểu, kiểm soát cảm xúc. Tuy thế, từ bỏ thói quen xấu, đâu đơn giản chỉ mỗi tuyên bố hùng hồn và yên chí đến phiên bất tử hoá phút giây cho lịch sử?

Tuyệt đối thành công mỹ mãn ư, nếu không suy xét, tra vấn, lục tìm nguyên nhân ẩn sâu bên dưới; không trăn trở, bầm dập, thao thức và bắt buộc, cưỡng chế mình thử nghiệm, thất bại và kiên cường hành động mãi; không dứt khoát tạm quên hay hoãn lùi ham muốn thoả mãn nhất thời niềm vui trào dâng cao ngất để khó nhọc, lũi lầm lập kế hoạch và phóng mắt tới tương lai?

Thực tế luôn chứng thực quyền năng ghê gớm của mức độ phần trăm lãng mạn cần thiết, song trên hành trình tâm linh thì những khoảnh khắc mơ màng lãng mạn lại cần được trực nhận, canh chừng, bởi đó là tập hợp lý do quyến rũ thừa sức thuyết phục mình quên đi nhiệm vụ lãnh nhận trách nhiệm sống đời riêng có.

Nói như nhà kinh tế học Jame Smith, khẩu hiệu 'sống từng khoảnh khắc, cho mỗi hôm nay' là "điều tồi tệ nhất cho sức khoẻ của bạn."

Bởi
bí mật đáng ngạc nhiên của tuổi thọ là đầu tư hết mức cho giáo dục; chú trọng kết nối chặt chẽ mạng lưới xã hội; kiểm soát tốt các yếu tố nguy cơ gây ra đủ loại bệnh tim mạch; tập trung chăm sóc sức khoẻ ban đầu, đặc biệt là phụ nữ mang thai và hài nhi từ trong bụng mẹ,...

Các nhà khoa học cũng nhận thấy sự cô độc, tách biệt xã hội-- được
não chú tâm đáp ứng-- có thể làm cho sức khoẻ tồi tệ và thu ngắn tháng năm ở đời...

Như thế, mối quan hệ giữa nguyên tắc tự kỷ luật nghiêm khắc của bản thân với các yếu tố môi trường chứng thực sự phức tạp của vấn đề thay đổi thói quen không mong muốn, cũng như hướng đến dựng xây một đời sống trưởng thành tốt đẹp, dài lâu.

Dù gì, nhờ hiểu biết khoa học hơn, chúng ta càng tích luỹ thêm kiến thức và rèn luyện kỹ năng chọn lựa, ra quyết định hành động một cách hợp lý, sung mãn thân tâm mình; đồng thời, lý giải được vì sao phải cần đến trị liệu và ngăn ngừa các hội chứng trầm cảm, rối loạn lưỡng cực,... đang ngày càng quen thuộc trong xã hội luôn hàm chứa nguy cơ gây nên mâu thuẫn, bất mãn và xung đột nội tâm cho mỗi một cá thể này.

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ