(Không chỉ là những lá thư...)
Bao giờ thức dậyDài dòng chi cho thêm rắc rối, bài thơ cổ Triều Tiên được chép lại đàng hoàng trên trang đầu của cuốn sách tuyển một số bức thư tình hay nhất thế giới.
Bức thư người yêu tôi cũng thấy
Tôi đã đọc hàng trăm lần
Lần nào đọc xong cũng ôm vào ngực
Tờ giấy nhẹ mà sao đè lên tim tôi nặng thế.
Tự đắc chí thầm khen mình thế là tao nhã, tương đối xứng hợp nội dung- hình thức, "ý tại ngôn ngoại" rồi.
Cô hàng xóm qua chơi, ỡm ờ mượn sách đọc gần cả tháng trời mới trả lại, kèm nụ cười ẩn ý. Phe ta vội vàng lên gác, hí hửng lật cẩn thận từng tờ xem có kèm dấu ghi chú, bôi đen gạch dưới, hay nhắn gửi xa gần chi không; giời ạ, mỏi mắt mỏi tay mới tìm thấy mỗi một chữ bằng bút bic xanh mở ngoặc đóng ngoặc ở dòng thơ cuối xơ vơ lất bất: (Xạo)!
Miếng ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ đời. Đã vậy, đây tự viết hẳn hoi; chẳng thèm nhờ vả danh nhân, khanh tướng công hầu,... quên tuốt luốt mọi lời thi sĩ, triết gia bay bướm, hình ảnh mỹ miều, so sánh ví von ngượng mồm đỏ mặt, bặt tiếng ca khi chưa kịp hót:
Em đã dạy anh, biết thương đôi làn mi phủ mưa vào một chiều mây tạnh- Sao bây giờ, em không dạy anh quên đi cái nhìn ảo ảnh?
Dĩ nhiên, đó là viết cho một đối tượng khác. Và theo thời gian, lại tìm thấy người mới để sinh thành những dòng thư đong đưa, cưa cẩm,…
Cũng đã kịp nhận đôi lần tình cảm yêu thương kiểu như: …Anh có biết em đang mong ước gì lúc này không? Được ở trong vòng tay của anh, được thể hiện tình yêu thật sự của mình mà bấy lâu nay em kìm nén, né tránh và lừa dối. Em yêu anh.
Mọi sự đều có thể xảy ra và thay đổi, không phải lúc nào cũng thư đi tin lại như thuyền kia thuận buồm xuôi gió.
Thực tế, thư lắm lúc chỉ là vài dòng vu vơ, ngầm dặn nhau thuở trường phổ thông để ở học bàn với kiểu mã hoá bằng số rắc rối không dễ giải- trừ người trong cuộc; mấy dòng thơ viết trên mảnh giấy bé tí tẹo mà đủ trở thành cảm hứng để ai đó làm đề tài Luận văn tốt nghiệp Đại học; gần chục trang mực tím chữ to rõ ràng, đôi tờ ướt nhòe vì viết gần cửa sổ lúc trời mưa chăng; thư điện tử chớp nhoáng nhớ nhung băng qua nhau trên lưới điểm toàn cầu; tin nhắn điện thoại không dấu,…
Và có cả những lá thư trễ hẹn, mãi mãi không gửi được nữa:
Ừ thì xấu hổ mà rơi- Lạy em tình ý đất trời có khi- Sự đời người dạy vô vi- Giận mình mụ mị nên chi cười ruồi.
Phân loại: Đầu tuần một từ, Kỹ năng sống, Ngôn ngữ, Phân tâm học, Phụ nữ, Quan hệ
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ