Một trong những phương thức tôi dùng để cân bằng xúc cảm mỗi lần mệt mỏi là lướt qua hai mục Bạn đọc viết Tâm sự trên bản tin nhanh hàng ngày.

Chỉ cần chú ý chút xíu và chịu khó suy nghĩ ít phút, bạn sẽ chóng nhận ra hiện tượng cứ lặp đi lặp lại mãi: trước mỗi một vấn đề nêu ra, bao giờ cũng tồn tại ít nhất hai luồng ý kiến trái ngược; người thì ủng hộ, kẻ phản đối; cũng là nhân vật, câu chuyện duy nhất đấy thôi, song chẳng mấy chốc được mang sắc thái tích cực, đáng ủng hộ, lúc khác lại biểu lộ sự xấu xa, cần bị dè bỉu tẩy trừ...

Và rồi, sau bao sóng gió tranh cãi tưởng chừng chẳng thể gay cấn hơn, mọi thứ lại rơi vào quên lãng. Tin tức mới hơn lên ngôi, rồi lại tiếp tục rớt đài, để tin tức cập nhật hơn giữ quyền thống soái. Thật tức cười!


Tháng Năm này, với riêng tôi, ấn tượng khó quên đến giờ là
dự án về người điên của Max "điên", với những lời ám ảnh của người đàn bà lang thang không áo quần, đi xin ăn, nuôi con nhỏ:

Hàng ngày cuộc sống của hai mẹ con thì mẹ ăn thế nào cũng được, còn cháu thì có khi nà cũng phải đi xin cho cháu ăn. Cháu ăn sạch hơn mẹ một tí. Bây giờ hàng ngày đi xin thì cũng muốn dạy cho cháu một cái nễ phép, để cho cháu sau này được ngoan ngoãn hơn. Hàng ngày muốn cháu được ngoan ngoãn thì mẹ không được nói năng những câu thô tục quá để cháu tự hấp thụ vào. Mẹ cũng phải tự rèn mẹ để cho con nó học tập thôi chứ còn không bắt buộc cháu điều gì cả. Cháu rất yêu và quí mẹ.
Rồi bài báo trên tờ Washington Post viết nhân vụ Cho:

Càng ngày chúng ta càng gặp nhiều người điên. Chúng ta có đi đâu thì họ cũng tìm ra. Họ lao máy bay xuống nhà chúng ta, đâm xe nơi chợ búa đông người, xông vào trường đại học- không phải người lạ nào cả, mà chính là sinh viên trong trường. Mỗi một sự kiện như thế làm chúng ta ghê sợ, khơi lên phần xưa cũ nhất trong não chúng ta- làm chúng ta điên điên tí chút.
Tháng Năm này cũng bao gồm sự kiện 4-5, ngày tìm hiểu về trầm cảm ở trẻ em; nâng cao nhận thức về sức khỏe tâm thần, nhấn mạnh sự cân bằng giữa công việc và đời sống.

Xin đừng quên,
mặt tối của trí tuệ cảm xúc.

Những tình tiết giật gân, tin tức thời sự chính trị- xã hội nóng bỏng, các câu chuyện tình ly kỳ và đủ loại tâm sự sẵn sàng bắt mắt, thu hút đôi tai bạn...


Vâng, chúng ta đang tạo vô vàn dấu ấn tâm linh từ vài ba hành vi nhỏ nhặt, suy nghĩ lặt vặt, đơn lẻ và kết quả tích tụ đủ để giờ đây chúng ta buộc phải nhìn thấy, đón nhận chúng đúng theo cách chúng phải diễn ra.

Có một ý tưởng của người dân Tây Tạng khá thú vị. Rằng, bao giờ cũng thế, nếu bước vào một căn phòng 10 người thì đa phần chúng ta sẽ có vẻ ưa thích 3 người, cảm thấy ghét 3 người, và chẳng có nhận xét gì lắm với 4 người còn lại. Sự việc vẫn diễn ra như thế ở một căn phòng gồm 10 người khác; thậm chí, ngay cả nếu bạn chọn từ các phòng nào đó 10 người bạn ưa thích nhất tập trung ở một nơi, thì lại tiếp tục có 3 người bạn ưa thích, 3 người bạn ghét...


Wow, cuối tuần vui vẻ!

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ