Hầu hết các chương trình đào tạo nhà tâm lý học đều nhấn mạnh tầm quan trọng của sự hiểu biết các nghiên cứu khoa học về tâm lý trị liệu, song có vẻ đối với các nhà tâm lý học thực hành, phạm vi hiểu biết ấy lại không hoàn toàn tương hợp.

Để kiểm tra nhận định này,
Boisvert & Faust (2006) đã đề nghị 181 nhà tâm lý học thực hành trả lời bảng hỏi nhằm đo lường mức độ đoan chắc trong các tuyên bố của họ về các phát hiện từ nghiên cứu tâm lý trị liệu.

Kết quả cho thấy, các nhà tâm lý học thực hành đa phần am hiểu các phát hiện kiểu như "Trị liệu có ích đối với đa số thân chủ" và "Hệ thống hỗ trợ thân chủ là dự báo vững vàng về khả năng hưởng lợi của thân chủ từ việc trị liệu"; và họ ít biết các phát hiện dạng "Nói chung, các liệu pháp đều đạt được một kết quả tương tự" và "Càng trị liệu lâu dài, kết quả càng to lớn hơn."

Nghiên cứu trên không tìm thấy điểm khác biệt nào giữa các nhóm dựa trên thời gian công tác sau khi tốt nghiệp ra trường, định hướng lý thuyết, và tỷ lệ phần trăm thời gian làm trị liệu.

Thực tế, kết quả nghiên cứu của Boisvert và Faust không quá bất ngờ, có chăng là nó gợi lên nhiều vấn đề về tầm quan trọng của sự hiểu biết nghiên cứu tâm lý trị liệu để ai đó có thể trở thành một nhà lâm sàng hiệu quả.

Soi chiếu vào Việt Nam, người quan tâm sẽ chẳng hề ngạc nhiên chút nào khi biết rằng, không ít chuyên gia tâm lý ứng dụng dường như lười theo dõi, cập nhật các kết quả nghiên cứu thuộc lĩnh vực chuyên ngành; bằng chứng dễ quan sát thấy nhất là mời bạn đọc những gì các vị này phát biểu về đủ thứ đề tài trên nhiều phương tiện thông tin đại chúng.

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ