(Ảnh: Bangkok)
Trong khi Hà Nội tiếp tục rét thì Bangkok cứ nắng nóng vô tư; càng phát sốt hơn với nạn kẹt đường ngỡ chừng thật tự nhiên, bụi bặm lưu cữu và tốc độ sinh hoạt cuống cuồng thường ngày.
Rời Hà Nội đã 3 ngày, tạt qua Vientiane rồi nhảy xe bus ra cửa khẩu Nong Khai để đáp tàu đêm lên thẳng Thủ đô của Thái Lan.
Phố Tàu, và có lẽ bất kể con phố nào của Bangkok về đêm cũng đều tranh thủ bán mua, ăn uống.
Mới hay, hàng rong tồn tại được phải chăng vì nó là khí vị riêng có của một cộng đồng dân chúng gắn bó bao đời cả đời sống vật chất và tinh thần với vỉa hè, lòng đường quen thuộc.
Điều làm tôi để ý, là những đoàn kiểm tra về an toàn vệ sinh thực phẩm cứ thoải mái làm việc của mình (ghi chép, kiểm tra thực nghiệm bằng công cụ hóa chất,...) giữa người người qua lại, dọc phố rất hẹp luôn ồn ào mấy dòng xuôi ngược.
Sáng mai này có lẽ, Bangkok thức dậy khá muộn vì ngái ngủ.
Gà gật trên tuyến xe bus 29 (giá 7 bath) đi bất cứ đâu chờ thành phố khởi động nhịp điệu gấp gáp mà đĩnh đạc kiệm lời; như hình ảnh mấy cô cậu đi dạt nằm vạ vật ngay gần ga chính, cạnh đó là một nhà sư đứng trò chuyện chăm chú với một thanh niên đạo mạo.
Về khuya, Bangkok quanh khu vực nhà ga vắng lặng hẳn.
Chỉ nghe lách tách tiếng ly tách từ góc phòng chủ quán Net chạm nhau, và thật tươi tắn nụ cười của cô gái The Train Inn-- một nụ cười chăm chỉ, nghiêm cẩn và xa vời từa tựa hình ảnh Bangkok trong lòng kẻ lãng du ngẫu hứng ghé qua chốn đền miếu nằm xen kẽ nâng đỡ cõi tục này.
Phân loại: Du lịch, Giao thông, Kinh tế, Kỹ năng sống, Tâm lý học Dân tộc, Tâm lý học Quản lý
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ