
Tại Nhà hàng Nhà Vệ Sinh Tân Thời ở Đài Loan, ghế ngồi gồm những chiếc bệ xí, bao xung quanh là chậu rửa chén bát và bồn tắm.
Thực khách thưởng thức món kem chocolate được đựng trên đồ trang trí mang hình ảnh rất ấn tượng.
Chúc quý vị ngon miệng!
Đấy là một quảng cáo điện thoại di động, song điều khiến tôi ấn tượng chính ở cách nó đã đánh lừa con mắt và nhất thời lưu giữ tâm trí ta ít nhiều.
Hy vọng, xem nó sẽ khiến bạn đỡ cảm thấy choáng đầu vì một ngày nắng nóng như hôm nay.
Theo ông Đào Trọng Thu, một nông dân ở xã Vũ An (huyện Kiến Xương), chi phí đầu vào (chưa tính công cày, bừa, gặt hái, tuốt lúa…) cho mỗi sào lúa có thể thống kê như sau:
Giống: 60.000 đồng; phân bón (đạm, lân, kali, NPK...): 200.000 đồng; thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ: 40.000 đồng; vật tư phục vụ gieo mạ: 50.000 đồng; các khoản phải đóng góp: 150.000 đồng.
Như vậy, tổng chi phí đầu vào khoảng 500.000 đồng/sào. Nếu được mùa, mỗi sào (360 m2) cho thu hoạch 3 tạ thóc, với giá 520.000 đồng/tạ như hiện nay thì được 1.560.000 đồng; trừ chi phí đầu vào còn lại 1.060.000 đồng.
Số tiền này chia cho 180 ngày (đất hai vụ lúa, mỗi vụ 6 tháng) thì mỗi ngày công của người dân chưa được... 6.000 đồng.
Đối với các hộ dân không có tư liệu sản xuất (trâu bò, máy tuốt lúa...) thì con số này chỉ khoảng 3.000 đồng, tương đương 6 lạng thóc (hơn 1 bơ gạo)!
Loạt bài về chuyện nông dân trả ruộng và mất ruộng (kỳ 2) ở Thái Bình, Việt Nam.
Còn đây là câu chuyện vứt bỏ, phung phí thức ăn và blog chuyên đề cập căn bệnh kinh niên này tại Hoa Kỳ.
Phân loại: Blog, Đạo đức, Đời sống, Kinh tế, Kỹ năng sống, Ô, Tâm lý học Dân tộc, Tâm lý học Quản lý, Thời sự, Truyền thông
Ngôi nhà 27 tầng sừng sững đang tọa lạc tại Mumbai-- vật sở hữu của Mukesh Ambani, người giàu nhất Ấn Độ-- có thể là tư gia đắt nhất thế giới (tròm trèm 2 tỷ Mỹ kim), theo tạp chí Forbes.
Sau 4 năm xây dựng, khu dinh thự của Ambani hoàn tất vào tháng Giêng có chiều cao 168m với không gian bên trong chiếm diện tích 371.600m2.
Mukesh Ambani, tổng giá trị tài sản 43 tỷ Mỹ kim, xếp vị trí thứ 5 trong danh sách những người giàu nhất thế giới, là chủ nhân ông hãng dầu mỏ và hóa dầu khổng lồ danh giá nhất Ấn Độ: Reliance Industries.
Sáu tầng lầu trên cùng dùng làm bãi đậu xe, còn tiền sảnh các khu nhà Antilla thì có 9 cầu thang máy và vô số buồng đợi, phòng khách.
Dọc theo các tay vịn cầu thang đôi nạm bạc là phòng tắm rộng rãi với 80% trần nhà được trang trí đèn chùm pha lê nhiều ngọn.
Gia đình Ambani chỉ thi thoảng dùng khu dinh thự kết hợp với chuyện giải trí luôn, và họ muốn nội thất phải làm toát lên cái hồn Ấn Độ.
Phân loại: Đời sống, Hạnh phúc, Hôn nhân-gia đình, Khái niệm cái tôi, Kinh tế, Ô, Tâm lý học Xã hội, Tiền bạc
(holanhuong'sBlog)
Vắt qua một ngày khác chưa lâu.
Tin tức trong và ngoài nước liên quan đến cuộc rước đuốc Thế vận hội Bắc Kinh 2008 tập trung tạm thời ở vài từ: giải tán, ngăn chặn âm mưu phá hoại, thắt chặt an ninh, chào đón, êm thấm, tưng bừng, điểm đến, bừng sáng,...
Sự kiện trên được các báo tại Việt Nam xếp vào mục Thể thao; địa phương thì chú trọng giới thiệu những chuyện đã xảy ra ở xứ người, còn cơ quan chủ quản đưa trong Giờ thứ 25 chung chung; muốn cảm nhận góc nhìn cận cảnh hơn- đây.
Nếu quan tâm, bạn sẽ nhanh chóng hiểu ngay rằng việc thương mại hóa nền thể thao của Trung Quốc là không thể tránh khỏi.
E chừng "người cầm lái vĩ đại" sẽ khó nghĩ khi Đảng viên ĐCS chơi gôn, và mọi phương thức kinh doanh bên Tàu rốt ráo ra đều là sự xoắn bện, đan cài sâu xa giữa riêng tư với chuyên nghiệp, thể hiện rõ nhất thông qua từ guanxi (quan hệ).
Thật rõ ràng bản sắc Trung Hoa mà cũng gợi liên tưởng rất đậm đà Việt Nam; cho nên, chẳng có gì khó hiểu khi lãnh đạo cấp cao muốn "phát triển hơn nữa."
Phân loại: Khái niệm cái tôi, Kinh tế, Nhiếp ảnh, Tâm lý học Dân tộc, Tâm lý học Quản lý, Thời sự, Truyền thông
10 vị tỷ phú Mỹ kim đã không lọt được vào danh sách 100 người Nga giàu có nhất, do tạp chí Forbes bầu chọn hàng năm-- các đối tượng này vốn giàu lên nhờ vào việc khai thác các nguồn hợp kim của đất nước.
Trong một tuyên bố, Forbes cho rằng, 100 người giàu nhất nước Nga hiện sở hữu một khối lượng tài sản 522 tỷ Mỹ kim, cao gấp 3,5 lần so với lần Forbes lên danh sách năm 2004.
Phân loại: Kinh tế, Ô, Tâm lý học Dân tộc, Thời sự, Tiền bạc

Một chút hài hước lại tạo ra hiệu quả lâu dài, nhất là khi ta thương lượng.
Theo một nghiên cứu của O'Quin & Aronoff (1981), hài hước có thể được sử dụng như một cách thức hiệu quả của ảnh hưởng xã hội.
Trong nghiên cứu của mình, họ đề nghị 252 sinh viên tham gia vào thực nghiệm mặc cả thuận mua vừa bán một số lượng lớn các bức tranh.
Một người đóng vai kẻ đồng lõa ngồi ở cuối bàn có nhiệm vụ đưa ra giá đối nghịch, nhằm cố gắng bán được tranh với giá cao hơn. Sau nhiều phút thương lượng, kẻ đồng lõa đưa ra giá cuối cùng rồi phát ngôn hài hước hoặc không.
Kết quả nghiên cứu cho thấy, việc đưa ra phát ngôn hài hước làm cho sự thỏa hiệp đi đến thống nhất giá mua dễ dàng hơn, so với lúc chẳng nói năng vui đùa gì.
Trong bất cứ trường hợp nào, nghiên cứu trên gợi ý rằng, nếu lần tới bạn đang cố có được điều mình muốn, thì một chút ít hài hước vui vẻ sẽ rất được việc đấy.
Phân loại: Hài hước, Hội họa, Kinh tế, Kỹ năng sống, Quan hệ, Tâm lý học Xã hội, Truyền thông
(Dân nghèo mua bán ve chai tại phố cổ Hà Nội)
Những năm 80 xưa, mỗi lần radio nhà hàng xóm trong con hẻm nhỏ tại Đà Nẵng phát sóng bài hát đến câu có từ "cơm gạo" ấy (hồi đó, không phải gia đình nào cũng tậu được một cái để đón nghe chương trình Chuỵện Cảnh Giác, hoặc lắng lòng với bản giao hưởng êm dịu song thực sự chẳng hiểu mô tê), là tôi luôn cảm thấy khó chịu.
Chẳng rành rẽ tí ti gì về nhạc lý, một giọng điệu tâm tình khác liên quan tới làn "da em nâu tươi màu suy nghĩ " cũng khiến tôi điên cái đầu; trình độ thẩm âm của bản thân quá kém, thuộc hiện tượng gượng ép ca từ, hay sâu xa hơn, cả hai dẫn chứng nêu trên ám chỉ sự màu mè giả tạo khi khai thác đề tài nông nghiệp, nông dân?
Một loạt bài báo gần đây trên tờ Tuổi trẻ và Sài Gòn Tiếp Thị lại tiếp tục khuấy đảo, ám ảnh tôi khi nghĩ về từ "cơm gạo".
Vết đau hiện tại thật dễ cảm nhận: vượt trên thân phận đói truyền thừa, một nỗi sợ ghê gớm trước những biểu hiện hoành tráng, vĩ mô.
"Cơm gạo" dấp dính đọa đày thêm mớ bòng bong quẩn quanh "cơm- áo- gạo- tiền".
Từ góc độ lý luận, các kiểu dạng ra quyết định bọc sẵn thành kiến-- đã được các nhà kinh tế học hành vi chỉ mặt đặt tên-- vốn vẫn dùng xúc tiến các mục tiêu chính sách công.
Ý tưởng cực kỳ cơm gạo như thế xuất phát từ sự kiện: chúng ta quen thói chọn lấy cho mình một vài thứ tùy ý, dựa trên cách thức chúng được trưng bày.
Thực tế, các siêu thị lớn bé đều biết lợi dụng nó trong đặt để sản phẩm nhằm thu hút tối đa cơ hội thúc đẩy khách hàng mua lắm đồ hiệu đắt giá.
Bài viết trên tờ LA Times vừa dẫn khẳng định, điều này có thể đã được áp dụng với các mục tiêu của chính quyền, chẳng hạn tăng số người không được hưởng tiền trợ cấp, trong khi vẫn duy trì sự tự do lựa chọn mà chẳng cần tỏ lộ dù chỉ đôi chút ý khuyến khích.
Tự hỏi bằng cơ chế thăng hoa ra sao mà dân tộc "đói nghèo trong rơm rạ" chưa thôi đắm đuối mỹ từ "Mộc Miên" gián tiếp trỏ cây gạo tháng Tư phơi đầy dưới thân gốc xù xì xác hoa màu đỏ chói gắt rụng buồn tê tái; ấm áp, no đủ và bình yên trực diện nơi đâu?

Ám ta là nó đấy; cái vị, đồ chất, loại thứ, nước nôi,... có lẽ chỉ vừa mới phảng phất thôi chứ chưa cần tập hợp đủ đầy thành phần lệ bộ đã xộc thẳng ngay, lục tung, kích hoạt mọi chốn khắp châu thân ngỡ chừng che chắn quá cỡ kín kẽ để dồn về hiển hiện một mối rờ rỡ.
Mới đây, một cậu bé mắc tự kỷ 15 tuổi thử tiếp xúc với tôi bằng cách áp sát và ngửi mùi áo quần của tôi (xem chừng, tôi đã được cậu bé chấp nhận làm bạn!).
Lý giải tại sao chúng ta trưởng thành cùng với sự gắn bó với các mùi (hay cơn cớ nào người ta dần ngửi quen mùi hôi thối dọc dòng sông Tô Lịch của Thủ đô Hà Nội), Rachel Herz- tác giả cuốn sách The Scent of Desire- cho rằng, khi chúng ta trải nghiệm sự thích ứng khứu giác nghĩa là thụ cảm thể (receptor) dừng việc đáp ứng với một hóa chất trong không khí sau khoảng 20 phút; rằng, chúng ta thích ứng trước mọi cảm giác riêng biệt đó, song khi việc làm quen khởi đầu rồi kết thúc, sự chú ý của ta tập trung vào nó khiến ta dễ bị kích thích, gắt gỏng.
Bằng chứng phức hợp trong bản chất cảm nhận về mùi là bộ não có hai mạng lưới khác nhau liên quan đến việc ngửi: hệ thống trực chỉ tới mũi (orthonasal) giải quyết việc 'đánh hơi' mùi vị, và hệ thống quay lại về mũi (retronasal) đảm trách cảm nhận mùi vị khi chúng ta thở ra.
Hai nghiên cứu khác vén dần sự tương tác phức hợp giữa các pheromones, xu hướng tình dục và sự quyến rũ- khẳng định cảm nhận mùi vị của chúng ta xem chừng đóng vai trò quan trọng cho việc kích thích, khêu gợi tình dục: mùi con người, mùi tình yêu.
Nhà tâm lý học Charles Wysocki phát hiện những người đồng tính luyến ái nam thích mùi cùng đối tượng và phụ nữ quyến rũ khác phái, trong khi đó, mùi của người đồng tính nam lại tỏ ra kém hấp dẫn với phụ nữ và cánh đực rựa-- hoạt động não của đàn ông chỉ phơi nhiễm với estrogen.
Cơ sở sinh học của khám phá trên được chứng thực bởi kết quả chụp cắt não bộ.
Các cơ sở kinh doanh đã biết sử dụng "marketing mùi" để nâng cao doanh số bán hàng, bởi mùi có ấn tượng sâu đậm đối với trí nhớ xúc cảm; các khách sạn cũng nhanh nhạy nắm bắt cơ hội chơi trò này.
Dẫn lời Linda Buck -- đọat giải Nobel Y học 2004 (cùng Richard Axel) "diễn ra một sự thay đổi nhẹ nhàng trong cơ chế hóa học của mùi cam và ta nhận được một cái gì như mùi đôi tất ướt."
Bài báo còn giới thiệu nghiên cứu việc ngửi bằng cách nào giúp cho những người béo phì ăn ít đi, dựa trên ý tưởng sự thừa mứa (satiety) khiến giảm cảm giác đủ đầy và hỗ trợ cho cảm nhận của chúng ta về mùi vị thoả mãn. Bộ não bị hỏng hóc sẽ để lại hậu quả xấu cho cảm nhận về mùi.
Nghiên cứu cho thấy mùi hoa quả bưởi (grapefruit) có thể khiến đàn ông đánh giá phụ nữ trẻ hơn 6 năm so với tuổi thực.
Kiểu dùng lá gội đầu dân dã mà khôn ngoan rất thật ấy giờ chợt hóa xa xưa, sao cứ gợi lên cho ai kia nỗi niềm miên man.
Nói thêm, theo cái nhìn của Tâm lý học Tiến hóa, thông minh thì cực kỳ gợi cảm; sự tử tế và lòng thấu cảm là một trong các phẩm chất chính yếu chúng ta tìm kiếm ở bạn tình tiềm năng cũng như tự mình thổ lộ nhằm đạt tới ham muốn tình dục của đối tượng.
(Cổng làng Đường Lâm)
Chủ Nhật vừa rồi phóng xe máy lên Sơn Tây, theo đường qua Trôi- Phùng ven đê quanh quanh vòng vòng; mịt mù bụi, gập ghềnh đá dăm và nham nhở hố to, hố nhỏ.
Cái thị xã xứ Đoài tuyền đá ong là đá ong giờ gắn thêm danh xưng 'thành phố' oai phết, sao không xóa nổi cảm giác mọi thứ chẳng ra đâu vào đâu cả.
Thành cổ Sơn Tây vẫn đang trong giai đoạn trùng tu lại, cho thêm phần trống trải. Còn làng cổ Đường Lâm định hướng kinh tế du lịch khiến cảnh vật nơi đây cũng bỗng hóa tân kỳ xa lạ.
May quán bà cụ bên cổng đình Mông Phụ tiếp tục bán nước vối rót vào bát men đặt trong mâm tre.
Cái khí thế hừng hực quyết tâm làm giàu thấy thể hiện ngay ở sự xuất hiện đột ngột của chàng trai trẻ mang thẻ "Cán bộ" Ủy ban xã.
Và khách vãng lai đông quá, ồn ã, hồ hởi quá với món xe đạp thuê nhong nhong ngược xuôi í ới.
Mưa rây hạt, chưa đủ ướt áo, chưa xoa dịu nổi hơi đất nồng nồng dễ gây cảm mạo.
Chợt nhận ra mái ngói trong đền thờ Phùng Hưng kháp thêm đôi cá trắng xanh màu men sứ.
Cụ từ giữ lăng Ngô Quyền lâng lâng men rượu bảo rằng, khuyến khích anh chị tuân thủ pháp luật đội mũ bảo hiểm, cơ mà tôi phải nhắc nhở không ngừng nâng cao cảnh giác đi đâu cũng đem theo, kẻo không về được Hà Nội thì khổ.
Chừng 3 năm trước, người dân địa phương tự hào khoe Đường Lâm không nghiện ngập, không trộm cắp, học hành tử tế, gia đạo nghiêm minh.
Đền Và luôn sì sụp khấn vái, cầu xin. Khác chăng, đồ dâng lễ cúng dường có bộ phận theo dõi, sắp xếp thứ tự, đánh số rõ ràng nên khó lẫn lộn và dễ phân biệt giàu nghèo.
Hỏi chuyện, anh chàng bán hàng tạp hóa cười cầu hòa, phân bua vì sao cơ sở hạ tầng yếu kém thế.
Tối mịt mới rời Sơn Tây, hướng Xuân Mai ra Láng.
Tôi nhớ mấy cái bánh tẻ gói thật là nhiều lá dong, song nhân bánh chỉ dặm mỗi mộc nhĩ-- bày bán trước cổng chùa Mía.
Đã cuối mùa rồi, hèn chi cân táo mua ven đê thật hiếm hoi quả đẹp.
Phân loại: Du lịch, Đời sống, Kinh tế, Tâm lý học Dân tộc
Vì lẽ đó, trong khi khách du lịch tới đây chỉ dám uống những cốc bia hơi giá nửa USD, có những người Việt Nam tiêu xài hơn Tây. "Trong nhà hàng của tôi, người Việt chi nhiều hơn cả người nước ngoài"- Markus Madeja, chủ nhân nhà hàng Highway 4 cho biết. "Bốn người Việt có thể uống hết bốn chai rượu trong khi một người nước ngoài vẫn còn nhìn vào thực đơn và mua món đồ rẻ nhất".Nếu tiếp xúc trực tiếp nguyên bản tiếng Anh phần trích dịch được trang điện tử của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đăng lại, thì thật khó tin rằng bài du ký trên tờ The New York Times viết về thú uống rượu ở Việt Nam.
Cùng ngày tờ NYT còn giới thiệu khá kỹ các sân gôn từ Bắc vô Nam với cách giật 'tít' đầy dụng ý: Đường Mòn Hồ Chí Minh Kết Thúc ở Lỗ Gôn Thứ 18.
Phân loại: Du lịch, Kinh tế, Ô, Tâm lý học Xã hội, Tiền bạc, Truyền thông

Không chỉ có túi xách tay, giới kinh doanh còn sáng tạo ra chiếc áo khiến sinh viên khỏi kè kè bên mình cuốn sách giáo khoa phẫu thuật thần kinh học, hay dễ chừng thường trực giúp người tiêu dùng suy tư cây cối xanh thắm vô cùng thân thiện, môi trường tình thương mến thương.
Tuy thế, những ai nghiêm trang, đứng đắn chắc phải lăn tăn ít nhiều nếu nguyện gắn bó lâu dài cùng mô hình rỉ rả máu rơi được phủ bằng chất dẻo tổng hợp.
Mấy nhóc sơ sinh vốn non tơ thì vô tư trùm tạm bộ não quá đỗi xa lạ trên đầu cho thỏa ý thích kỳ cục của mấy bậc phụ huynh đáng kính vậy.
Với đối tượng lựa chọn cái mũ lưỡi trai nhằm tránh mặt trời chói chang làm chói mắt thì đây là kiểu dáng đáng đồng tiền bát gạo.
Còn bạn vốn tự xếp mình vào tầng lớp sành điệu tuyền dùng sản phẩm cao cấp? Yên tâm! Thiết kế độc chiêu, mũ len ken dày bện xoắn không bao giờ đụng hàng.
Nhắc nhở chân thành: đừng khuyến khích bạn bè mê trò quần vợt sưu tầm thêm món đồ đỏ tươi sống động này nhé!
Phân loại: Kinh tế, Não-Thần kinh, Ô
(Ảnh: Bangkok)
Trong khi Hà Nội tiếp tục rét thì Bangkok cứ nắng nóng vô tư; càng phát sốt hơn với nạn kẹt đường ngỡ chừng thật tự nhiên, bụi bặm lưu cữu và tốc độ sinh hoạt cuống cuồng thường ngày.
Rời Hà Nội đã 3 ngày, tạt qua Vientiane rồi nhảy xe bus ra cửa khẩu Nong Khai để đáp tàu đêm lên thẳng Thủ đô của Thái Lan.
Phố Tàu, và có lẽ bất kể con phố nào của Bangkok về đêm cũng đều tranh thủ bán mua, ăn uống.
Mới hay, hàng rong tồn tại được phải chăng vì nó là khí vị riêng có của một cộng đồng dân chúng gắn bó bao đời cả đời sống vật chất và tinh thần với vỉa hè, lòng đường quen thuộc.
Điều làm tôi để ý, là những đoàn kiểm tra về an toàn vệ sinh thực phẩm cứ thoải mái làm việc của mình (ghi chép, kiểm tra thực nghiệm bằng công cụ hóa chất,...) giữa người người qua lại, dọc phố rất hẹp luôn ồn ào mấy dòng xuôi ngược.
Sáng mai này có lẽ, Bangkok thức dậy khá muộn vì ngái ngủ.
Gà gật trên tuyến xe bus 29 (giá 7 bath) đi bất cứ đâu chờ thành phố khởi động nhịp điệu gấp gáp mà đĩnh đạc kiệm lời; như hình ảnh mấy cô cậu đi dạt nằm vạ vật ngay gần ga chính, cạnh đó là một nhà sư đứng trò chuyện chăm chú với một thanh niên đạo mạo.
Về khuya, Bangkok quanh khu vực nhà ga vắng lặng hẳn.
Chỉ nghe lách tách tiếng ly tách từ góc phòng chủ quán Net chạm nhau, và thật tươi tắn nụ cười của cô gái The Train Inn-- một nụ cười chăm chỉ, nghiêm cẩn và xa vời từa tựa hình ảnh Bangkok trong lòng kẻ lãng du ngẫu hứng ghé qua chốn đền miếu nằm xen kẽ nâng đỡ cõi tục này.
Phân loại: Du lịch, Giao thông, Kinh tế, Kỹ năng sống, Tâm lý học Dân tộc, Tâm lý học Quản lý

Prozac (Fluoxetine) là loại thuốc quen thuộc, vốn hay dùng cho người mắc trầm cảm; nay cơ quan FDA (Hoa Kỳ) còn cho phép hãng dược Eli Lilly sử dụng Prozac dưới dạng viên nén tẩm mùi vị thịt bò nhai được để điều trị chứng lo hãi chia ly (separation anxiety) ở loài chó.
Đáng chú ý, sản phẩm Prozac dành cho chó này đã giành vị trí thứ 2 trong Giải thưởng 101 sự vụ kinh doanh đình đám, dở hơi nhất (101 Dumbest Moments in Business) do tạp chí Fortune danh tiếng bình chọn vào dịp kết thúc năm 2007 vừa rồi.
Nói thêm, xếp liền kề trong bảng xếp hạng là câu chuyện quý bà Leona Helmsley di tặng 12 triệu USD cho cún cưng yêu dấu; ngoài ra, nếu thích thư giãn, bạn thử lướt đôi dòng chú thích về những chiếc toilet kỹ thuật cao xem sao.
Cuối cùng, "tiếng lành đồn xa..." như bạn biết, một số thứ hàng hóa sản xuất từ Trung Quốc (đồ chơi, thực phẩm, mũ lưỡi trai bóng đá,...) được Fortune đánh giá là quán quân.
Phân loại: Hài hước, Kinh tế, Ô, Tâm lý học Dân tộc, Tâm lý học Quản lý, Thuốc men


