(Nhận được một cái đĩa CD copy 13 tình khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn; không biết lấy gì đáp lại, tôi viết bài này như một lời cảm tạ. Thân ái!)

Mấy đoá hồng phấn đang độ mãn khai hình như chẳng thèm để ý gì đến luồng phấn khích kiêu hãnh của gió đông cứ không ngừng đắc chí.

Dần dần thả rơi tuổi xuân thì sau lưng xa lơ xa lắc, giờ đây mấy đoá hồng phấn phải nhọc nhằn học hỏi cách tự bảo vệ, giữ ấm cho mình trong khi vẫn tiếp tục cởi mở với vạn vật xung quanh.

Hương hoa hồng phấn dịu dàng duyên thầm, khác hẳn nàng nhài thơm bổi hổi bổi hồi nhưng không dành riêng cho một người.

Lặng lẽ phơi nhiễm cùng điểm khắc ngày tháng, những cánh hoa biết mở lòng ra là chấp nhận tàn tạ, hiểu rằng đến cùng xao xuyến của tao nhân mặc khách chơm chớm ngưỡng mộ hôm nào là nỗi thất vọng tràn trề của ban mai khao khát tinh khôi muốn được thoả mãn mỹ cảm tuyệt đối.

Thu mình vì cái lạnh làm thân hoa thêm phần nhạy bén, sự ngạo nghễ của gió đông vô tư thổi lại bất ngờ thúc đẩy lá hoa xanh mướt hơn bao giờ hết, góp phần giúp cánh hoa hồng phấn trực nhận sâu sắc thân phận và nối kết bền chặt với chính đài hoa bản ngã của mình.

Bổn phận của hoa là phát lộ thanh sắc, toả hương và ngã rụng.

Một chút nắng giữa mùa đông nhè nhẹ cảm thông.


Treo nặng trĩu theo hàng, quả gấc đỏ tròn xù xì giản dị-- ngọn đèn lồng dễ thương soi sáng đời nhau ngắn ngủi. Giữa xao xác đơn côi, nhành bông giấy dửng dưng buông xuống lấm tấm sắc buồn gai góc. Hết chồi này tiếp chồi kia lần lượt nở tung, hoa láng thư thái đi về cõi lãng quên tất yếu. Và bất chấp vẻ ngoài tưởng chừng héo úa rã rời, dây địa lan chẳng rõ họ tên tự tin giấu kín sức bật diệu kỳ của sự sống vĩnh hằng ẩn nhẫn chờ xuân đến.

A, chào nụ hàm tiếu! Mấy đoá hồng phấn chợt mỉm cười ý nhị. Thuận theo quy luật tự nhiên muôn đời: dâng tặng cái đẹp, trao ban yêu thương và chết.


Một ngày vui mùa đông.

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ