Theo trình tự, váy ngắn khởi sự trước.

Trời rét, và váy ngắn của gái thì cực mịn-- như kiểu dùng từ của giai Hà thành. 8X hộ khẩu thường trú mới hai đời, ăn mặc đẹp, đi xe xịn, gia đình đàng hoàng, công ăn việc làm tử tế, nói năng dễ thương, gái như thế là OK rồi.

Lại còn cái khoản vô tư hát nho nhỏ trên đường, mắt cười, môi xinh,
mignone liến thoắng mà vẫn điều khiển xe chạy tốc độ cao, tránh hơi bị siêu rất nhẹ nhàng một thằng bé mất tay lái suýt đâm vào.

Tiền như công cụ, tiền như ma túy, nên gái có động cơ tăng tài khoản mạnh mẽ cũng phải tán đồng thôi. Thời buổi khó khăn, cạnh tranh ghê gớm, thiết nghĩ ý thức tự chủ về mặt tài chính càng giúp gái thuận lợi, tự tin hơn để sống thật là mình. Chẳng nên ý kiến ý cò gì cả.

Lâu lắm mới lượn cùng gái quen, tôi ngạc nhiên nhận thấy chính mình thích thú chiêm ngưỡng tập hợp áo váy- giày bốt- khăn choàng cổ- kính đeo mắt; tà tà lêu bêu dọc mấy con phố đi bộ gần Bờ Hồ (thực lòng không còn tin là chúng thực sự cổ xưa nữa) với gái bên cạnh cứ chốc chốc lại kéo áo "anh ơi" mới bước theo kịp; hoàn cảnh ngộ cực.

Từ sáng chưa ăn gì, gái liên tục kêu đói song cứ nhất định muốn dùng bữa trưa bằng bánh xèo ở phố Hàng Bồ. "Em nhớ cái vị của nó!"

Chỗ ngồi chật chội; "ăn hàng này thì phải chờ thôi", ông chủ quán phản hồi bình thản khi nghe khách phàn nàn giục giã. Ơ, kêu ca gì; hay nhỉ! Ai bảo bao nhiêu người cứ chen chúc chốn này, thậm chí một đôi vợ chồng Tây cao to còn kiên nhẫn đổi chân đứng lóng nga lóng ngóng ngoài cửa kia mãi vẫn chưa tìm thấy chỗ trống điền vào.

Chợt nhớ, một dạo làm guide nghiệp dư dẫn khách du lịch vào hàng Chả cá Lã Vọng; mới bước ra khỏi quán, một ông là giảng viên Đại học Bách khoa TP.HCM ghé tai thổ lộ tin cậy chân tình: "Mình thấy ăn uống ngoài này cứ như hình thức masochisme (khổ dâm) vậy."

Chiều nay nhìn đĩa bánh xèo giòn dặm tí xíu thịt bò, tôi giật thột vì phát hiện mình vừa nhấm nháp vừa không ngừng thầm so sánh với món
bánh xèo phong nhiêu mềm mại, no bụng, ngon miệng và đẹp mắt ở quê nhà miền Trung.

Không đơn giản chỉ là khẩu vị cá nhân đối với một thứ ăn vẽ, dường như chính lối nghĩ cách nhìn quan phương này tạo ra sự phân biệt đối xử; nó khiến tôi tẩy chay mấy quán ăn mang tên địa danh xứ Huế ở Thủ đô vì không tìm thấy mùi vị, hơi hướng đã thấm vào máu mình; giúp tôi thông cảm và lý giải vì sao những người già đất Tràng An mãi nuối tiếc, mơ hoài về một thời vang bóng. Đó chính là tâm thế luôn nghĩ mình là vùng đất trung tâm, cố chấp và bảo thủ, ngại chấp nhận cái mới và khó dung hoà với sự khác biệt.

Mùa đông se se lạnh, gái váy ngắn và bánh xèo giòn... Không cần nhìn chiếc răng khểnh trắng tinh ngồi cận kề trước mặt, nội ly
café nâu nóng (không dùng phin lọc) trên căn gác gỗ toàn người trẻ nồng nặc khói thuốc lá trông ra đền Ngọc Sơn cũng thừa sức gợi nỗi niềm bâng khuâng, xao xuyến rồi.

Tôi thật!

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ