Đó là một trong những con số tính đếm mà phần mềm Bravenet vô tư thực hiện về lượng người truy cập blog Cái Tôi.

Bữa mô tê xa lắc xa lơ còn mới ti toe mở màn, ô a với sự tròn trĩnh 1000, băn khoăn "blog hay không blog" để rồi chợt thấy chạm mốc thôi nôi...

Và hôm nay thì vừa chẵn 2 năm mò mẫm loanh quanh, va vấp, tìm ra hướng đi và thẳng tiến.

010012. Nào phải dịp đặt bày đặc biệt; lắm lúc số má chỉ thuần túy là số má không hơn không kém.

[Theo tác giả sách, tương tự nhiều loài động vật khác, chúng ta có một "cảm nhận số má" được cài tự động trong não. Việc so sánh định lượng bị cản trở ở nhiều loài, và chính năng lực này là sự thích nghi mang tính tiến hoá nhằm tránh bị cưỡng đoạt, giúp đối tượng kiếm tìm thức ăn và lựa chọn bạn tình tốt nhất. Cấu trúc của con người vốn mong muốn một thứ bậc cao hơn và tính toán chính xác hơn. Toán học của chúng ta tiến hoá là nhờ bộ não và vì bộ não của chúng ta.]

Vậy đấy, giờ thì tôi đang gõ những dòng chữ này trên một máy tính cấu hình khá ổn nối mạng; tạm thời khỏi phải sử dụng cái cũ bấy lâu- ổ cứng cứ tưng tưng nên vội vội vàng vàng chép sang USB rồi thao tác nhanh nhanh, tiết kiệm tiền, kịp đăng bài trước khi hàng Net công cộng đóng cửa.

Truy cập blogger.com chẳng thấy bị chặn tường lửa nữa, song tiềm tàng lắm nguy cơ hư hư thực thực giữa môi trường sống vô nguyên tắc, đa diện, bất ổn và phi lý. Hiện tôi đang ngẫm nghĩ về mô hình trực quan của động cơ blog và hạnh phúc đời thường mỗi ngày- dựa theo nghiên cứu của nhà tâm lý học Edward Deci- là vùng giao thoa trong sự cảm nhận các yếu tố cạnh tranh, tự trị và liên kết.

466 entry; yên ả ngồi đây sau những phiền muộn, thất lạc, lãng quên, gặt hái, bận rộn, tự chỉ trích và lo lắng tận đẩu tận đâu...

Điều rõ ràng nhất nổi bật lên giữa buổi chiều hè nắng nóng là vẻ mãn nguyện lấp lánh, từ mối gắn bó sâu xa của sự tích luỹ kiến thức và kỹ năng nghề nghiệp với hoạt động duy trì blog; tình thực, tôi tự nguyện chấp nhận hy sinh và trả giá ít nhiều với mục tiêu tăng cường sức khoẻ cho blog Cái Tôi- "thế giới tâm lý học và lòng người."

Có lúc hăng say, có khi mệt mỏi; mải mê với sự vụ bản thân và gắng gỏi đáp ứng mong đợi của bạn đọc. Cộng đồng trách nhiệm, sẻ chia tâm tình, một mình biệt lập. Dẫu đều đặn hay thảng hoặc đôi bài, chừng ấy thời gian đủ chứng thực rằng tôi đã nỗ lực theo đuổi không ngừng cùng cái blog học mà chơi, chơi mà học này.

Bạn bè thủy chung ủng hộ; các mối quen biết bén duyên hạnh ngộ; phát hiện ngẫu hứng ngập đầy thú vị; bản thân nội quan nghiêm cẩn.

Tình hình chẳng còn giống trước, bài vở chểnh mảng và không cập nhật đúng hạn. Diễn biến, đổi thay của cá nhân và thế giới ùa vào khiến tôi cần làm mới lại cam kết để nâng cao hơn chất lượng học thuật, chuyên môn; trình bày thoáng mở, thú vị mà không chói loá; phong phú đề tài, tránh cả dung tục lẫn cao siêu,...

"Que sera sera"... Biết ra sao ngày sau, ai hay tương lai sẽ như thế nào; vì thế, tôi quyết không tốn thời gian vô ích cho việc lập kế hoạch.

Duy nhất điều chắc chắn: blog- trong vô vàn trách nhiệm, công việc và tương tác qua lại giữa các lĩnh vực, khía cạnh khác nhau của kiếp nhân sinh (vật chất, trí tuệ, xã hội và tâm linh)- sẽ dần dần chiếm giữ một phần quan trọng và to lớn trong quãng đời còn lại của tôi.

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ