(ảnh)

1. Hôm nay, xem bộ không phải "một ngày như mọi ngày" theo
bài hát quen thuộc; thiên hạ bốn phương tám hướng đang lao xao, sốt cưới bởi ngày may mắn.

Nghiên cứu
mới đây phát hiện Trái Đất nhỏ hơn so với tưởng nghĩ bấy lâu; đồng thời, chương trình hòa nhạc được truyền trực tiếp như hành động thiết thực, tiếp tục bảo vệ hành tinh xanh trước cuộc khủng hoảng khí hậu toàn cầu.

Chuyện nọ xọ chuyện kia; các con số 7 đi với nhau gợi nhớ nỗi
ám sợ triskaidekaphobia về con số 13 vào ngày thứ Sáu.

Theo Vyse (1997), nỗi ám sợ này xếp vị trí 3 trong danh sách mê tín của dân Mỹ (9%), chỉ chịu đứng sau hiện tượng con mèo đen băng ngang qua (14%) và đi bộ chui dưới cái thang (12%); Scanlon và cs. (1993) thấy vào ngày thứ Sáu 13, lượng người lái xe giảm bớt và xảy ra nhiều tai nạn- dù ít phương tiện giao thông hơn [dẫu thế, người ta vẫn không nản lòng shopping]; Nayha (2002) thì cho rằng, thứ Sáu ngày 13 không có gì nguy hiểm cho cánh đàn ông so với các thứ Sáu khác, song phụ nữ lại gặp nguy cơ tử vong cao vì tai nạn giao thông [lên đến 63%]; tin cuối may mắn thay, Radun & Summala (2005) đã không tìm thấy tác động như trên, và họ khẳng định các kết quả của Nayha chỉ thực sự là thống kê dị thường và ngoại lệ (anomaly).

2.
Nhật ký Vàng Anh gây dư luận khen chê xôm tụ.

Tôi không theo dõi, vừa
mới xem một tập duy nhất nên cảm nhận chung là đèm đẹp, quen quen và... thường thôi.

Dù không phải là fan của thi sĩ Dương Tường "đứng về phe nước mắt", song tôi thiển nghĩ, chuyện đáng ầm ĩ phải tập trung vào nguồn cơn bao quát, trực tiếp tác động mạnh mẽ đến cộng đồng xã hội hơn: lối ứng xử giữa cha mẹ và con cái, áp lực ghê gớm đè lên lứa tuổi teen.


Thực lòng, đúng như bài báo tuyệt hay này đã chỉ ra, tôi tin tưởng sâu xa là lứa tuổi teen sôi động nhiều màu lắm vẻ, đầy ấn tượng và phá cách có thừa trình độ và năng lực- vượt hẳn điều chúng ta vẫn giả định, rằng hầu hết mọi sự rắc rối cơ bản khởi từ việc người lớn hạn chế, tạo vô số ngăn cấm quá đáng, thiếu hiểu biết và cảm thông đối với họ.

Cứ lêu bêu
đọc, liên tưởngso sánh; quả là, dễ tán đồng "về tự khen, chúng ta đứng đầu thế giới"(!)

3.
Thuốc giúp người ta quên(?)

Thực sự
Tin nhanh Việt Nam đưa tin đáng tin cậy?

Vâng, đúng là theo cả hai tờ
Live ScienceTelegraph- thậm chí BBC nữa- thì các nhà nghiên cứu đã tìm thấy thứ thuốc ấy trong Propranolol (Inderal), thường được chỉ định làm viên chẹn beta (khá cũ).

Tiếc thay, điều đấy không chính xác! Ba website trên đã tuyên bố những điều phát hiện mà kỳ thực các nhà nghiên cứu không hề tìm thấy.

Nguồn chứng tỏ, nghiên cứu không hề tìm ra một loại thuốc "trục xuất các ký ức tồi tệ", cũng không phát hiện thấy bất cứ thứ gì có thể "xóa bỏ một số trí nhớ riêng tư, chuyên biệt trong khi để lại nguyên vẹn các ký ức khác"; đồng thời, nó chẳng đo lường gì liên quan đến trí nhớ cả...

Sự thật luôn cần được trả giá xứng đáng. Tôi lo ngại bởi cách giật "tít" và đưa tin thiếu chính xác nhằm bán được báo, thu hút nhiều người truy cập; thử tưởng tượng, vẻ hấp dẫn của loại "thuốc lãng quên" không hề tồn tại ấy thừa sức lôi cuốn và in đậm trong trí não của quảng đại quần chúng như thế nào...

4. Liên kết
lần đầu mua bao cao su (cách sử dụng) từ trang chủ thế hệ 8X có đăng ý kiến chững chạc:

Tui thấy chuyện đó cũng bình thường thôi . Người Việt Nam sợ nhất là đỗ xe xịch trước cửa nhà thuốc, hất hàm, chị cho em mua cái bao cao su. Người Việt Nam có thể ngang nhiên mua thuốc lá, nhưng sợ hãi xấu hổ khi mua bao cao su. Đáng lẽ phải ngược lại, nên xấu hổ khi mua thuốc lá, một thứ thuốc độc với cơ thể con người. Còn bao cao su, đó là nhu yếu phẩm của đời sống một người trưởng thành.

Dù nhận thức của bạn hoàn toàn nghiêm túc và đứng đắn, dù bạn có học, bạn hiểu biết, dù bạn có trách nhiệm, bạn đủ tuổi công dân, dù bạn muốn yêu người bạn yêu chứ không phải định dùng bao cao su để làm chuyện đó với gái điếm, bạn sẽ vẫn phải buông cờ trắng đầu hàng trước các cô bán thuốc đứng chắn giữa bạn và tấm lưới lọc tình yêu kia.

Và còn một khía cạnh tế nhị khác, bạn chưa dùng thử bao giờ, bản thân bạn không thật tự tin trước cái gói nhỏ nặng 5 gram nhỏ như viên kẹo cao su nhưng nặng nề như cả một thành kiến kia. Và bạn rất sợ vào giây phút căng thẳng đó, trước mặt cô bạn gái, bạn để lộ ra động tác vụng về lúng túng. Cho nên hầu hết nhiều người đã không hề sử dụng bao cao su trong lần đầu tiên quan hệ tình dục.
Thế còn có bao nhiêu cách để đánh vần từ "vi@gra"? Ở đây không bàn về viên thuốc ấy mà nói về bệnh dịch spam rác trên mạng lưới điểm toàn cầu và phương thức chữa trị nó.

5.
Suy tư thêm về hạnh phúc; dĩ nhiên, hãy hiện thực hóa ý tưởng, chứ đừng chỉ nói về việc thực hiện nó.

Hiện tại, tôi thích quan niệm của
Mahatma Gandhi, rằng hạnh phúc là sự hài hòa giữa những gì bạn nghĩ, nói và làm.

Kiến thức chí ít có thể khiến bạn sống thật là mình hơn, hay giúp bạn hiểu biết thêm lý do mình định kiến với những người có định hướng giới tính không giống số đông, lắng nghe những chia sẻ chân tình.

6.
Nam và nữ, ai nói nhiều hơn ai?

Trái với suy tư dân dã,
lượng từ của hai giới tương tự nhau: khoảng chừng 16.000 từ mỗi ngày; dĩ nhiên, đó là tin rích, bởi từ năm ngoái Mark Liberman đã nhận thấy tính trung bình, đàn ông hàng ngày nói nhiều hơn phụ nữ.

Ai từng xem film
The Holiday chắc là khó quên lời thoại của nhân vật chính Amanda rằng cuối cùng, mình đã tìm ra người (Graham) nói nhiều hơn cô ấy.

7. Tờ
Psychology Todaybài về bản chất người.

Theo đó, suy tư, cảm xúc và hành vi của chúng ta hình thành nên không chỉ bởi các trải nghiệm cá nhân và môi trường ta sống trong đời mà còn từ những gì xảy đến với tổ tiên chúng ta hàng triệu năm trước; hơn thế nữa, chúng còn được chia sẻ với một tầm mức rộng lớn- ở cả hai giới- bất chấp sự khác biệt về văn hóa.

Nhấn mạnh tác động của các yếu tố sinh học đến hành vi người, bài báo trích dẫn 10 sự thật dựa trên chứng cứ khoa học xác thực.

Tôi đặc biệt hứng thú với một số lập luận như về bản chất, con người thuộc loài đa thê; rằng, đa phần phụ nữ hưởng lợi từ chế độ này, trong khi đàn ông lại từ chế độ một vợ một chồng; rằng, đàn ông quấy rối tình dục phụ nữ bởi vì họ không phải là những kẻ định kiến, kỳ thị giới tính,... (Nhân tiện, tôi sực nhớ ẩn dụ vui về sự sướng khoái của chiếc tăm bông và cái lỗ tai).

Đã đến hồi kết thúc, tất cả liên kết chỉ có vậy; cuối tuần vui vẻ!

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ