@ ngày...: * vào bà gặp cái bình đẹp (mới mua) bày trên bàn thờ, nó là của chú, mình nghĩ đến việc nếu nó bị vỡ thì chú sẽ quát hay là đánh và mình có 1 tí tị tì ti sợ mình sẽ làm vỡTrên đây là những dòng nhật ký được trích lại nguyên văn (cả lỗi chính tả) của một nữ học sinh phổ thông trung học đã mắc tâm thần phân liệt gần 3 năm nay.
* em trường rủ đi xem đường mới làm (đạp xe) mình cũng muốn đi nhưng nghĩ đến việc xe cộ đi đường nhỡ làm sao thì chết nên thôi để nó đi kệ nó, mình ở nhà không trách nhiệm
@ ngày...: mình kêu không đỡ, bố cứ bảo dần dần làm mình hơi khó chịu (không đỡ thì chống chế bảo dần dần).
@ ngày...: * ngày hôm nay 2 lần mình lên cơn bực tức chán đời vì mãi không đỡ nhưng giờ thì đã trở lại bình thường
* mình phát hiện ra khi chưa gặp 1 ai đó mình có nhiều chuyện muốn nói nhưng khi gặp thì lại ít
@ ngày...: Hôm nay đi ăn cỗ, cỗ thật là ngon.
Cô gái thổ lộ mình "sợ linh tinh", chẳng hạn:
- Sợ mình làm cái gì sai, chào chú cũng sợ sai; đêm đang ở nhà bà, nghe tiếng xe máy chú về tim đã đập rộn lên. (Nói về chú: "luôn đúng, nghiêm khắc, hay lườm, hay mắng, cẩn thận, tốt bụng; có uy").
- Sợ viết sai, diễn đạt không đúng ý mình.
- Dường như mọi thứ thay đổi theo môi trường (ý nghĩ, tình cảm).
- Sợ không đối xử tốt như họ đối với mình.
- Khi giữa đám đông, sợ mọi người nghĩ là mình đần.
- Bố mẹ chuẩn bị một cái lễ (đoán bác sĩ báng bổ)...
Thực tế, tôi không gợn chút ý nghĩ gì như thế; hơn nữa, bản thân đã đọc Thần, Người và Đất Việt:
...Điều đó không lạ vì ANC (phần viết thế kỉ XV) cho biết rằng "(Ở Giao Chỉ) người có mối lo, tai biến thì nhảy đồng, chạy thầy cúng." Sách cũng ghi lại các sự kiện "lạ lùng hơn hết" ở các vùng bên ngoài trung châu như chuyện ma lai rút ruột ở châu Gia Hưng, chuyện ma trành hoá hổ ở châu Ái, phép thư ở huyện Tú Mang. Vụ Lê Văn Thịnh hoá hổ chụp Lí Nhân Tông ở Hồ Tây (1096) có lẽ loan truyền từ sự kiện ông có người gia nô gốc Đại Lí (Vân Nam) giỏi pháp thuật và điều đó chứng tỏ các tập đoàn dễ tiếp cận nhau trong các tin tưởng đồng dạng. Trong các buổi lễ, cũng theo ANC, có thầy pháp giết gà, hướng về phía rừng mà tế, đánh thanh tre, dây nỏ ra tiếng từng chặp để đuổi thần hổ; có thầy pháp bôi mực đỏ trên mặt bệnh nhân, đọc chú, "...đợi quỷ thần ăn xong cả nhà xúm lại ăn, cho đấy là hết lòng kính trọng" (13)... (tr.111)Bố của thân chủ bảo con gái mình về tình cảm thì tỉnh tuyệt đối như người bình thường; "bệnh gì kỳ lạ."
Và đây là cảm nhận của nữ thân chủ về diện mạo bề ngoài của mình:
1. Về hình thức, tôi nghĩ mình xinh.Ngoài lề. Cứ xem đơn thuốc do bác sĩ tâm thần Việt Nam kê, tất cảm thông với ưu tư của các nhà nghiên cứu nước ngoài đã và đang muốn tìm hiểu làm thế nào mà toàn thể ngành Y lại có ý nghĩ sai lạc rằng, các thuốc chống loạn thần càng đắt tiền như Zyprexa, Seroquel và Risperdal (mỗi năm Hoa Kỳ chi phí cho thuốc chống loạn thần 10 tỷ dollars) thì càng hiệu quả hơn.
2. Tôi đáng yêu khi cười.
3. Hình thức của tôi đẹp và hấp dẫn.
4. Da của tôi xấu xí.
5. Tôi xấu hổ về chân.
6. Tôi hãnh diện về dáng người, khuôn mặt.
7. Tôi không được hấp dẫn khi xấu tính.
8. Nếu có thể thay đổi mạo diện, tôi sẽ thay đổi làn da.
9. Ước gì tôi có được da trắng.
10. Cái hay nhất của tôi là hình thức.
11. Cái dở nhất của tôi là bàn chân.
12. Giọng nói của tôi tàm tạm.
13. Bạn tôi muốn tôi khỏi bệnh.
Và nếu bạn vẫn còn hứng thú vì những điều lạ mà quen, thì xin mời đọc câu chuyện này để phần nào cảm thấy quen mà lạ.
Phân loại: Đọc sách, Loạn thần, Nghiên cứu, Tâm thần phân liệt, Thời sự, Thuốc men, Tơ tưởng J.
Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ