Hiển thị các bài đăng có nhãn Giới tính. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giới tính. Hiển thị tất cả bài đăng


Tranh thủ đọc xong tiểu thuyết Mở Rộng Phạm Vi Đấu Tranh hôm kia, song giờ mới kịp trích dẫn vài đoạn ưng ý và phù hợp:

Chủ nghĩa tự do kinh tế, là mở rộng phạm vi đấu tranh, sự mở rộng của nó đến tận mọi lứa tuổi của cuộc đời và mọi tầng lớp của xã hội.

Tương tự, chủ nghĩa tự do tình dục, là mở rộng phạm vi đấu tranh,
sự mở rộng của nó đến tận mọi lứa tuổi của cuộc đời và mọi tầng lớp của xã hội.

Về phương diện kinh tế, Tisserand thuộc về phe thắng; về phương diện tình dục, nó thuộc về phe thua.

Có những người thắng trên cả hai phương diện, lại có những kẻ thua trên cả hai phương diện.

Các công ty tranh giành một vài sinh viên tốt nghiệp trẻ; các bà già tranh giành một vài thằng con trai trẻ; các ông tranh giành một vài đứa con gái trẻ; thảy đều cực kỳ huyên náo và sôi sục.
(tr.136).
... Theo phương diện yêu đương thì Véronique, cũng như tất cả chúng ta, thuộc về thế hệ bị hy sinh.

Cô ta chắc chắn có khả năng yêu, cô ta còn muốn có nhiều khả năng này hơn nữa, tôi từng chứng kiến như thế; nhưng điều ấy không còn có thể nữa rồi.

Một hiện tượng hiếm, nhân tạo và muộn màng, tình yêu chỉ có thể nảy nở trong những điều kiện tinh thần đặc biệt, ít khi tập trung, và hoàn toàn đối lập với tính tự do - đặc tính của thời hiện đại.

Véronique từng biết quá nhiều quán nhảy và tình nhân; cách sống như vậy khiến con người trở nên nghèo nàn, bắt con người phải chịu những tổn thất đôi khi nặng nề và không bao giờ có thể thay đổi được.

Tình yêu giống sự ngây thơ, giống khả năng xây mộng ảo, đúc kết toàn bộ phái bên kia thành một kẻ mình yêu, tình yêu hiếm khi tồn tại sau một năm du đãng tình dục, hai năm lại càng không bao giờ.

Trên thực tế, những kinh nghiệm tình dục liên tiếp thu được trong thời niên thiếu đã âm thầm đặt mìn và phá hủy nhanh chóng mọi khả năng phát đi các mệnh lệnh tình cảm và mơ mộng; dần dần, và trên thực tế là khá nhanh, ta chỉ còn khả năng yêu ngang bằng với một chiếc giẻ lau cũ kỹ.

Và đương nhiên, sau đó, ta sẽ sống một cuộc sống của chiếc giẻ lau; càng già càng kém hấp dẫn, và vì thế mà chua chát.

Ta ghen với bọn trẻ, và cũng vì thế mà thù hằn chúng. Mối thù này, bị bắt buộc không bao giờ được lộ ra, tự nung nấu và càng ngày càng trở nên thiêu đốt; rồi sau đó lại yếu đi, rồi tắt, vì mọi thứ đều phải tắt.

Chỉ còn lại nỗi chua chát và sự chán ngấy, bệnh tật và chờ đợi cái chết. (tr.153- tr.154).
Đó là trò tung hứng câu chữ điêu luyện của sự mỉa mai: chẳng phải xuất phát từ môi người, hay líu lo trên cành chim oanh học nói, mà thực sự lâu nay sự mỉa mai vốn "trú ngụ" ở bộ não -- sát cạnh ngay dưới hồi hải mã (một phần thuộc thùy thái dương).

Khám phá của khoa học Thần kinh về sự mỉa mai khiến nó càng thêm mang tính châm biếm.

Và thực sự, đọc những gì
Houellebecq viết, khó ngăn nổi cái cười giật cục pha điệu hờ hững mênh mang cứ chực dâng lên nơi cuống họng dường như đã sắp đến hồi ứ nghẹn, vì ngập đầy đắng ngắt vị đời.

Exercise Tập thể dục Nguyên tắc 1#: Tập thể dục củng cố năng lực của bộ não.

Evolution Sống thọ Nguyên tắc #2: Bộ não con người cũng tiến hóa cùng với tiến trình phát triển của nhân loại.

wiring Môi trường mở Nguyên tắc #3: Mỗi bộ não có hệ thống các liên kết, truyền thông hết sức khác biệt.

attention Chú ý: Nguyên tắc #4: Chúng ta chẳng cần quan tâm đến những điều buồn chán.

shortterm Trí nhớ ngắn hạn: Nguyên tắc #5: Lặp lại để ghi nhớ.

longterm Trí nhớ dài hạn: Nguyên tắc #6: Lặp lại để ghi nhớ.

sleep Ngủ Nguyên tắc #7: Ngủ tốt, tư duy tốt.

stress Căng thẳng tinh thần (stress) Nguyên tắc #8: Bộ não của những người căng thẳng tinh thần không học hỏi mọi thứ theo cùng một cách.

multisensory Sự tích hợp cảm giác Nguyên tắc #9: Kích thích tới nhiều cảm giác hơn.

vision Tầm nhìn xa/ viễn kiến Nguyên tắc #10: Tầm nhìn xa vượt thắng tất cả mọi cảm giác khác.

gender Giới tính Nguyên tắc #11: Bộ não của đàn ông và phụ nữ khác biệt nhau.

exploration Khám phá Nguyên tắc #12: Bản chất chúng ta là những nhà thám hiểu đầy quyền năng.
Đây là một cuốn sách dạng tự giúp mình khá thú vị, chắc chắn sẽ giúp độc giả đỡ cảm thấy phức tạp khi tiếp xúc với những cuốn sách cùng chủ đề.

Trang điện tử
này cung cấp các tài liệu tham khảo hỗ trợ cho mỗi một nguyên tắc của bộ não nêu trên.


Những câu chuyện có chủ đề cùng với lối viết như thế này (xin chú ý có 3 bài đi kèm nữa) dường như ngày càng trở nên quen thuộc ở Việt Nam.

Blog Cái tôi tán đồng cách hiểu sau về sự khiếm khuyết, tàn tật, bất lực:

Một người sẽ có khiếm khuyết, tàn tật, bất lực (disability) nếu anh ta/ chị ta bị hư hỏng, mắc suy kém gì đó thuộc về thể lý hoặc tâm thần (a physical or mental impairment) khiến gây ra một ảnh hưởng bất lợi, tai hại căn cốt và lâu dài cho năng lực của người ấy trong việc thực hiện các hoạt động hàng ngày.
Trong những tình huống tương tự, chẳng có gì đáng ngạc nhiên nếu chúng ta tăng cường tìm kiếm bảo hiểm và trợ giúp trị liệu chuyên nghiệp khi gặp khó khăn về cảm xúc.

Điều mỉa mai ở chỗ, đa phần cộng đồng các chuyên gia trị liệu mang tính ngăn ngừa chuyên nghiệp lại không cho là quá cần thiết lắm, song nếu sự trị liệu mang tính cưỡng bức thì chính quyền càng làm khó khăn thêm cho những người lẽ ra cần được hưởng lợi nhờ tiếp cận được với sự trợ giúp.

Thực tế, vô số chi tiết giật gân, câu khách, khai thác khía cạnh khác thường lạ lẫm với quảng đại quần chúng góp phần tăng cao số đối tượng bị thiên hạ trừng trừng nhìn ngắm; và nó mắng mỏ chính chúng ta về sự thiếu vắng nhận thức, vốn hay khơi lên nỗi sợ hãi liên quan đến tiềm năng lạm dụng cực kỳ ngu dốt.

Bên cạnh đạo đức và nguyên tắc hành nghề của nhà trị liệu đòi hỏi phải được chú trọng nghiêm túc hơn, những câu chuyện kiểu dạng nêu trên tạo nên nhiều câu hỏi làm cuộc đời tỏ lộ chất phong phú, ý vị và thôi thúc chúng ta thật rõ ràng với những suy tư của bản thân.

Theo nghiên cứu của David Buss & Todd Shackelford, hình thể hấp dẫn tác động tới những điều người ta mong mỏi tìm kiếm một bạn tình phối ngẫu ưng ý.

214 cặp vợ chồng được đề nghị cho biết khung tham chiếu của họ đã chịu tác động ra sao dưới ảnh hưởng từ sự hấp dẫn thể lý của đối tác.

Trước hết, những người tham gia thực nghiệm xác định mức độ họ mong muốn về các tính cách đặc trưng của một người tình tiềm năng.

Các đặc tính này bao gồm một loạt phẩm chất tích cực như mang dấu hiệu di truyền thích hợp (ví dụ, trông dễ nhìn bắt mắt, cơ thể khỏe mạnh), đầu tư hấp dẫn (tiềm năng thu nhập, nền tảng và trình độ giáo dục), kỹ năng làm bố làm mẹ tốt (xem việc nuôi dạy con cái là điều ưu tiên, chăm bẵm gia đình và con cái), hoặc là người tình tuyệt vời (biết yêu thương đối tác, luôn trung thành thủy chung).

Sau đó, cứ mỗi mức độ hấp dẫn thể lý sẽ được nhóm nghiên cứu đánh giá riêng. Máy tính cho điểm từng đối tượng tham gia dựa trên những ý kiến, nhận xét độc lập về khuôn mặt, thân hình và mức độ hấp dẫn tổng thể.

Kết quả nghiên cứu chứng tỏ, phụ nữ nào càng được định mức hấp dẫn thể lý cao thì càng có thiên hướng định mức đáng mong muốn ở mỗi một tính cách.

Số người đẹp này không chỉ xem các đặc tính là đáng mong muốn nhất mà còn cho thấy, có những mối tương quan đầy ý nghĩa giữa nét hấp dẫn thể lý và sự tận dụng các đặc tính ở bạn tình phối ngẫu.

Nói cách khác, nghiên cứu khẳng định rằng phụ nữ đẹp quan tâm nhiều hơn đến các đặc tính đáng giá nhất khi tìm kiếm bạn tình.

Cũng thật thú vị khi không tìm thấy tính phổ quát từ góc độ giới.

Thực tế, người ta thấy có rất ít mối tương quan ý nghĩa giữa nét hấp dẫn thể lý và khung tham chiếu tìm kiếm bạn tình ở đàn ông, xác quyết việc đàn ông càng hấp dẫn thì không nhất thiết yêu cầu, đòi hỏi nhiều hơn từ các đối tác tiềm năng.

Tại sao lại thế? Xem chừng, với đàn ông, sự hấp dẫn của phụ nữ nói chung được đánh giá, định mức cực kỳ cao.

Do đó, phụ nữ càng đẹp càng thể hiện xu hướng chung, là càng đòi hỏi bạn tình tiềm năng một số phẩm chất đáng giá.

Phụ nữ ít hấp dẫn hơn lại không mấy khi theo trào lưu đương đại, họ tìm các phẩm chất ít ao ước và có lẽ, những đòi hỏi thấp hơn của họ dựa trên hiểu biết cơ bản rằng, họ ít được để ý, chẳng đáng khát khao.

Khi sự hấp dẫn thể lý không được
phụ nữ coi trọng, đặc biệt trong chuyện so sánh với các phẩm chất khác như trí tuệ, thì đàn ông đẹp trai có thể không tạo ra cùng một mức độ tác động đối với phụ nữ.

Em xinh, không những em đứng chỗ nào cũng xinh mà em còn có quyền mong muốn nhiều hơn cho mình.

(Michael Roach and Christie McNally đã thề nguyền rằng cả hai không quan hệ tình dục và chẳng bao giờ xa cách nhau ngoài vòng 4,5m)

... Họ sống mối tình gắn bó này không quan hệ tình dục. Như họ mô tả, đó là sự thực hành Phật giáo ở mức độ cao nhằm đương đầu, đối trị với những biểu hiện bất toàn của chính họ và từ đó, học hỏi để phục vụ chúng sinh tốt hơn.

"Nó thúc ép bạn xử lý các cảm xúc của bản thân đến độ mà bạn không thể tuyên bố rằng "Tôi sẽ nghỉ tí chút"-- nhà sư Roach, 55 tuổi, cũng tu tập theo truyền thống Phật giáo Tây tạng giống như đức Dalai Lama vậy.

1983, sau khi phát nguyện xuất gia, Roach theo học các khóa huấn luyện tại một tu viện Phật giáo trong 20 năm, và là một trong rất hiếm hoi người phương Tây giành được danh xưng Geshe-- tương tự bằng cấp Tiến sĩ tôn giáo học. "Bạn trải qua các khuôn mặt khác nhau của tha nhân 24 giờ mỗi ngày. Bạn phải giải quyết vấn đề giận dữ và ghen tuông của bản thân."

Nữ tu McNally nói: "Từ góc nhìn của đạo Phật, chuyện đó giúp lắng lọc, thanh tẩy tâm trí của chính bạn". 35 tuổi, nữ tu McNally đạt tới danh xưng Lama, hoặc sư phụ, một sự vinh danh mà thứ bậc truyền thống Tây tạng không hề ban tặng đối với phụ nữ.

Một câu chuyện quá nhạy cảm, đầy thách thức và cực kỳ khác biệt, nên chắc chắn khó tránh điều thị phi.

Vài thông tin bổ sung, nếu bạn muốn quan tâm đến họ kỹ càng và nghiêm túc hơn: đây, đây, đây, đâyđây.

Blog Cái tôi từng trích dẫn tác phẩm Năng Đoạn Kim Cương của Michael Roach.


Sử dụng biện pháp trừng trị, phạt vạ sẽ đưa tới sự hợp tác chặt chẽ hơn trong các tình huống liên nhân cách?

Bằng thực nghiệm, các nhà nghiên cứu Đại học Harvard khẳng định câu trả lời là Không.

Dùng một phiên bản mô phỏng trò Nghịch lý Tù Nhân (Prisoner's Dilemma)-- một phạm thức (paradigm) cổ điển trong nghiên cứu sự hợp tác-- họ phát hiện ra rằng hành vi trừng phạt nhằm ép buộc người khác hợp tác rốt cục là nguyên nhân làm hành vi hợp tác kém đi, khiến cho bản kết toán của cá nhân về đối tượng giảm thiểu, và chẳng hề hỗ trợ bất cứ lợi lạc nào cho nhóm chung.

Ngoài ra, các nhà nghiên cứu còn nhận thấy những người chơi xếp ở vị trí hàng đầu không có thói quen trừng phạt, thay vào đấy, họ tận dụng chiến lược ăn miếng trả miếng; trong khi đó, những người chơi chiếm thứ hạng thấp nhất lại tốn nhiều tiền cho việc trừng phạt.

Theo các tác giả, trừng phạt có thể tạo ra vòng xoáy trả thù với những hậu quả tiêu cực cho bất cứ ai tham dự.

Vấn đề đáng quan tâm là tại sao lại tồn tại một động cơ hừng hực khiến con người ta muốn trừng phạt khi cùng tha nhân cạnh tranh.

Nghiên cứu trên lý giải, các hành vi trừng phạt phục vụ cho việc thiết lập một hệ thống thang bậc mang tính thống trị hoặc cốt che chắn có lợi cho chủ sở hữu.

Liên quan tới chủ đề này, triết gia John Stuart Mill cung cấp lý thuyết về sự phát triển của các nhân cách kiếm tìm quyền lực:

Một tâm trí năng động và mạnh mẽ, nếu chối bỏ tự do, thì sẽ kiếm tìm quyền lực: phủ nhận mệnh lệnh tự thân sẵn, nó khẳng định nhân cách của chính mình bằng nỗ lực không ngừng kiểm soát những kẻ khác.
Mill, chẳng hạn, như vợ ông, còn đi xa hơn:

Cho phép mình chẳng cần thiết giữ gìn bản sắc riêng mà cứ thích dựa vào kẻ khác là đẩy cao lên cái giá phải trả của việc khuất phục, nương theo mục đích của người.

Ở đâu tự do không còn gì để hy vọng và nhường lối cho quyền lực, ở đó quyền lực trở thành đối tượng ham muốn lớn lao của con người; những kẻ bỏ mặc, không chút đoái hoài hay cảm thấy bị phiền nhiễu bởi chuyện quản lý đời mình sẽ bù trừ, làm đối trọng bản thân-- nếu họ muốn-- thông qua sự can thiệp, chen mục đích riêng vào công việc của kẻ khác.
Điều này chuyển tâm trí ta sang một lý thuyết khác về kiếm tìm quyền lực, chẳng hạn của Adler như ở đây:

Con người ta gắng sức hướng tới quyền lực để nhằm vượt qua và bù trừ cho những cảm giác không tránh khỏi từ thời thơ ấu về phức cảm tự ti, sự bất lực, và phụ thuộc vào những người lớn.
Blog Cái tôi sẽ trở lại chủ đề Quyền lực trong một dịp khác.

Dẫu thế nào đi nữa, kết luận khái quát từ nghiên cứu của Đại học Harvard thật rõ ràng: việc trừng phạt với đầu tư đắt đỏ đã không giúp cải thiện được hành vi hợp tác, và những ai sẵn sàng sử dụng nó thường gây nên tổn thất nặng nề; nói cách khác, trừng trị và tắc tị!

(nguồn)

Nếu bạn từng cho rằng trầm cảm sau sinh chỉ xảy ra ở phụ nữ, thì giờ là lúc nên dừng suy nghĩ ấy lại.

Thực tế, đàn ông cũng kinh qua trầm cảm sau sự kiện đôi vợ chồng sinh hạ em bé.

Một khi trạng thái trầm cảm hiếm thấy này tăng lên mà không điều trị, thì nó có thể ảnh hưởng tới cả em bé lẫn bà mẹ nặng nề chẳng kém gì so với trầm cảm sau sinh ở phụ nữ.

Nói chung, trầm cảm sau sinh thường hay ám chỉ đến giai đoạn trải nghiệm trầm cảm lâm sàng sau khi một em bé chào đời.

Tờ
U.S. News and World Report đăng tải câu chuyện:

10% người vừa lên chức bố và 14% bà mẹ trẻ bị trầm cảm, nhà tâm lý học James F. Paulson, trợ lý giáo sư Nhi khoa tại trường Y Eastern Virginia ở Norfolk, Va. cho biết.

Tuy thế, hầu hết ông bố bà mẹ đều không thật chú ý đầy đủ đến trạng thái này khi nó khởi phát.


Các triệu chứng thì tương tự với cả hai giới, song nguyên nhân lại khác biệt hẳn.


Nỗi đau đớn của bà mẹ xem chừng được quy bởi những sự thay đổi
hormone, trong khi nguyên nhân lụt sâu trầm cảm ở ông bố là do lối sống bị thay đổi đột ngột và không lường trước.

"Sau khi em bé chào đời, cấu trúc gia đình thay đổi", ông Thomas Newmark-- Trưởng khoa Tâm thần thuộc Bệnh viện Đại học Cooper ở Camden, N.J. kiêm người tổ chức Hội thảo tại APA phát biểu. "Phải chịu nhiều áp lực để chăm sóc bé thật tiết kiệm. Người đàn ông có thể không còn nhận được sự quan tâm, chăm sóc của vợ như trước đây. Và, dĩ nhiên, giấc ngủ của anh ấy, sẽ bị ảnh hưởng."

Trầm cảm ở ông bố rất giống bà mẹ với không ít hành vi mang tính tiêu cực như uống rượu bia hoặc sử dụng ma túy nhiều hơn, tỏ thái độ giận dữ, gây chuyện lục đục, và có việc làm nguy hiểm như lái xe bất cẩn hay quan hệ tình dục ngoài hôn nhân. Một số người, như Hyman, lại chọn cách tăng giờ lao động lên.

Vài dấu hiệu khác biệt: cảm xúc buồn bã hoặc trầm uất, mất hứng thú hoặc khoái cảm, tăng hay giảm cân, ngủ li bì hoặc khó ngủ, bồn chồn, mỏi mệt, cảm giác mình vô dụng hoặc tội lỗi, thiếu khả năng tập trung, nảy sinh ý nghĩ tự sát hoặc muốn chết.

Trầm cảm có thể bắt đầu trong vòng vài ngày hoặc vài tuần để rồi có thể kéo dài đến cả năm hoặc lâu hơn.
Ai phát hiện ông bố trầm cảm? Một câu hỏi dễ đoán; dĩ nhiên là bà mẹ, người nhận ra những sự thay đổi trong hành vi của vị phu quân và biết trạng thái lộ rõ.

Tin vui là trầm cảm sau sinh- ở đàn ông và phụ nữ-- đều không khó điều trị lắm. Chỉ khoảng vài tháng thôi, đa phần các đối tượng trầm cảm sau sinh sẽ cảm thấy hồi phục, tốt hơn rất nhiều.


Dưới đây là 7 mẹo vặt giúp đỡ người bị trầm cảm sau sinh được bài báo chỉ ra cụ thể:

- Tham gia các lớp học dành cho đối tượng làm cha làm mẹ do bệnh viện tài trợ.

- Lên kế hoạch tài chính liên quan mật thiết với chuyện em bé sắp ra đời.

- Nghĩ ra các chiến lược nhằm chia sẻ trách nhiệm chăm sóc em bé. Ví dụ, người bố có thể lo việc cho bé ăn đêm theo công thức có sẵn hoặc chuẩn bị bình sữa cho bé bú.

- Chú ý dồn tâm trí đến các vấn đề quan hệ gia đình trước khi em bé chào đời.

- Thuê mướn người giúp việc hoặc nhờ người thân trong gia đình trông giữ giùm em bé mỗi tuần một lần.

- Hiểu rằng đời sống tình dục sẽ thay đổi sau khi sinh nở và nó có thể không trở lại bình thường trong vòng một năm hoặc lâu hơn.

- Tìm kiếm nhóm tương trợ cùng cảnh ngộ những người mới làm bố, hoặc tra cứu thông tin về trầm cảm và thử tự kiểm tra tình hình trên các trang điện tử trên mạng như PostpartumMen.com.

Có em bé và rồi làm cha làm mẹ là sự thay đổi cực kỳ lớn lao trong đời-- càng lớn lao vô cùng khi lần đầu tiên người ta trải qua.

Do đó, cần chuẩn bị chu đáo cho sự kiện này, đủ để biết rằng trầm cảm sau sinh dễ có khả năng xảy ra-- với cả bà mẹ lẫn ông bố còn trẻ.

Cá nhân tôi, hiện thêm phần kính trọng đồng thời càng chứa đầy ngạc nhiên thú vị về tiến trình kỳ diệu để một con người ra đời, khi mới đây ghé xem trưng bàyBảo tàng Dân tộc học Việt Nam.

@ Cập nhật, 24.5: Cái nhìn sơ qua về cuộc triển lãm nêu trên.




Bộ sưu tập các bức ảnh chụp những người đàn ông nổi tiếng đang khóc của nghệ sĩ Anh quốc Sam Taylor-Wood, gồm cả màu lẫn đen trắng.

Vào đây để hiểu sâu hơn thế giới của phái mạnh khi họ gỡ bỏ sự ngại ngần trong chuyện bộc lộ thực sự cảm xúc của bản thân.

(Não bụng phệ)

Chắc bạn chưa vội quên toàn bộ biểu hiện serotonine khá hấp dẫn.

Và bây giờ là hình xăm bộ não trên một cái thùng bụng phệ; xem chừng lần này tạo ý nghĩa thực sự khác biệt, song tất nhiên như đã biết, định vị cùng một chỗ.

Điều hết sức thú vị, các cuộc trao đổi trong mục bình luận, phản hồi bên dưới cho thấy nó có vẻ là một phần của xu hướng gần đây: bố mẹ cho phép con cái vẽ tranh dưới dạng xăm hình (thí dụ).

Mặt khác, nghiêm túc mà nói, cần góp ý đôi lời về tương quan tỷ lệ giữa cấu trúc vỏ não và dưới vỏ ở người bình thường.

... Thôi, đã đến lúc buông bỏ mấy hình xăm để nhìn vào một chiều kích khác:

Nếu bạn định rút ra một thông điệp tối cần từ sự kiện tái sinh thì nó là thế này:

Hãy phát triển lòng hảo tâm mong mỏi người khác tìm thấy hạnh phúc lâu bền, và hành động để bảo vệ an toàn hạnh phúc đó. Hãy nuôi dưỡng và thực tập lòng nhân từ.

Đức Đạt Lai Lạt Ma đã nói: "Không cần đến chùa; không cần triết lý phức tạp. Trí não và tâm hồn chúng ta là nhà thờ của chúng ta; triết lý sống của tôi là nhân từ".
[Rinpoche, Sogyal. (2006). Mỗi ngày trầm tư về sinh tử. Thế Hùng chuyển ngữ. Hà Nội: Nxb. Tôn giáo, tr. 80- tr.81].


Tình anh em là tình yêu giữa những kẻ ngang hàng, tình mẹ là tình yêu đối với kẻ yếu ớt.

Dù có khác biệt nhau chúng có điểm chung là, tự bản chất đích thực, chúng không bị hạn hẹp vào một người.


... Trái với tất cả hai loại tình yêu ấy là tình yêu dục lạc; đó là sự ham muốn nhắm phối hợp toàn diện, nhắm hợp nhất với một kẻ khác.

Tự bản chất nó cực đoan và không phổ biến; có lẽ đây là một hình thức lường gạt của tình yêu.


... Ham muốn dục tình nhắm đến chỗ phối hợp- và không phải chỉ là một đòi hỏi sinh lý, giải tỏa một áp chế đau đớn.


Nhưng ham muốn dục tình còn có thể được kích thích bởi ưu tư về cô độc, bởi ước vọng muốn chinh phục hay được chinh phục, bởi sự hư ảo, bởi ước vọng muốn bức khổ hay ngay cả muốn hủy diệt, chẳng khác nào nó có thể được kích thích bởi tình yêu.


Hình như ham muốn dục tình có thể dễ kết nối với và được kích thích bởi bất cứ một xúc cảm mãnh liệt nào đó, mà tình yêu chỉ là một tình yêu của xúc cảm ấy.

Bởi vì ham muốn tình dục được ghép với ý niệm về tình yêu, họ dễ bị đánh lạc hướng để đi đến kết luận rằng họ yêu nhau khi họ ham muốn kẻ khác về mặt cơ thể, thì yêu có thể làm hứng khởi ước vọng nhắm hợp nhất tính dục; trong trường hợp này, tương quan có thể thiếu tham dục, thiếu một ước vọng muốn chinh phục hay được chinh phục, nhưng được nối kết với sự mẫn cảm.

Nếu ham muốn nhắm hợp nhất về cơ thể không được kích thích bởi tình yêu, nếu tình yêu dục lạc cũng không phải là tình huynh đệ, nó không bao giờ dẫn đến chỗ hợp nhất trong ý nghĩa cuồng lạc, tạm thời hơn.

Sự quyến rũ tính dục đôi khi tạo nên ảo tưởng về hợp nhất, nhưng không có tình yêu "hợp nhất" này để lại những khách lạ lại cách biệt nhau như trước kia- đôi khi nó làm cho họ cả thẹn nhau, hay cả đến ghét nhau, bởi vì ảo tưởng đã đi mất họ cảm thấy cách xa lạ nhau rõ rệt hơn trước nữa.

Sự mẫn cảm không phải là, như Freud tin tưởng, một sự thoáng qua của bản năng tính dục, nó là hậu quả của tình anh em, và hiện hữu trong những hình thức cơ thể cũng như phi cơ thể.

... Người ta không để ý đến một yếu tố quan trọng trong tình yêu dục lạc, đó là ý chí. Yêu một người nào đó không phải chính là một cảm giác- nó là một quyết định, một phán đoán, một ước định.

Nếu tình yêu chỉ là một cảm giác thì sẽ không có cơ bản cho ước định để mà yêu nhau mãi mãi. Một cảm giác hiện đến và có thể bỏ đi. Làm sao tôi có thể quyết đoán rằng nó sẽ lại mãi mãi, khi hành vi của nó không bao hàm phán đoán và quyết định?

Xét những quan điểm này ta có thể đi đến quyết định lập trường theo đó tình yêu nhất định là một hành vi của ý chí và phó thác, và do đó tự căn bản của nó không xét đến vấn đề hai kẻ ấy là ai.


Hôn nhân được sắp đặt bởi những kẻ khác, hay là kết quả của sự lựa chọn cá biệt, một khi hôn nhân được thành tựu, hành vi của ý chí phải đảm bảo sự liên tục của tình yêu.


Quan điểm này hình như bỏ quên cá tính nghịch lý của bản chất con người và của tình yêu dục lạc.

... Vậy thì, cả hai quan điểm, theo đó tình yêu dục lạc như là sự quyến rũ hoàn toàn cá biệt, độc nhất giữa hai người riêng biệt. Cũng như quan điểm khác,cho rằng tình yêu dục lạc chỉ là một hành vi của ý chí, cả hai đều đúng- hay, nói cho chí lý, chân lý không ở quan điểm này cũng không ở quan điểm kia.

Từ đó, ý niệm về một tương quan có thể dễ tan biến nếu người ta không thành công với nó, ý niệm này cũng sai lầm như ý niệm cho rằng tương quan không thể bị tan biến bất cứ dưới trường hợp nào.
[Fromm, E. Phân tâm học tình yêu. Tuệ Sĩ dịch// (Đỗ Lai Thúy biên soạn). (2003). Phân tâm học và tình yêu. Hà Nội: Nxb. Văn hóa- Thông tin, tr. 240- tr.245]

@ Cập nhật, 04.5.2008: BBC đăng tải một bài viết đáng chú ý về "nghiện sex" và giải thích tại sao đó không phải là chuyện nghiện ngập, cho dù nó có thể tạo ra vấn đề.


Để có được một bức ảnh ghi dấu quan hệ hạnh phúc dài lâu mãi mãi, không nhất thiết phải thúc giục nhau tuyên bố "Konica" mà cần thành tâm nói lời "Xin lỗi"!

Nghiên cứu khẳng định nói lời xin lỗi là chìa khóa để giữ gìn lâu dài mối quan hệ hôn nhân.

Thực tế, một số người dường như chẳng bao giờ ngừng nói lời xin lỗi (xin lỗi, bạn biết họ là những ai mà!).

Có khả năng thể hiện lòng ân hận, biết lỗi sẽ giúp chúng ta dễ dàng hơn trong việc hưởng thụ niềm vui cũng như gìn giữ mối quan hệ thêm dài lâu như ý.

Qua dữ liệu 7.590 công dân Hoa Kỳ ở độ tuổi trưởng thành, đã phát hiện ra rằng người có gia đình hạnh phúc hơn thường hay đủ khả năng và ước muốn xin lỗi đối tượng cao gấp 2 lần so với những ai đã ly dị hoặc sống đời độc thân.

Cuộc điều tra cho thấy, 25% người có gia đình hạnh phúc thường là đối tượng đầu tiên nói lời xin lỗi, ngay cả khi họ cảm thấy bản thân chỉ đáng trách phần nào.

Những người đã ly dị hoặc sống độc thân nghiêng theo hướng chấp nhận ở một mình thì lại cảm thấy khó khăn hơn khi nói lời xin lỗi và thể hiện các cử chỉ, hành động mang tính thỏa ước, nhường nhịn.

Không chừng, chính khả năng biết nói lời xin lỗi với người khác đã giúp cho đôi vợ chồng ở nước Anh duy trì hôn nhân tới 80 năm.

Bà Florence, 100 tuổi, chia sẻ rằng đừng e ngại khi nói lời "xin lỗi"; còn ông Percy, 105 tuổi, thì 'bật mí' bí quyết chỉ trong hai từ "vâng, em yêu!".

Nhân tiện, khuynh hướng là chúng ta trở nên hạnh phúc hơn khi có tuổi (VnExpress lược dịch).

Tuổi tác phản ánh hạnh phúc theo nhiều cách khác nhau. Sự chín chắn, trưởng thành cho phép chúng ta đánh giá đúng đắn hơn các mặt mạnh, yếu của bản thân, trong khi trải nghiệm lại hỗ trợ chúng ta đối phó hiệu quả hơn với sự căng thẳng tinh thần (stress).

Và nếu nghiên cứu vừa nêu xem chừng đối nghịch với quan điểm thông thường nhìn người già như những cá nhân ốm yếu, buồn bã đang phải đương đầu với bệnh tật, người thân tạ thế thì một nghiên cứu khác minh họa nhận thức ấy là khiên cưỡng.

Theo đó, người lớn tuổi trải nghiệm ngày càng nhiều tình trạng mong manh và mất mát; họ đối phó với những khó khăn này bằng cách tham gia vào các họat động xã hội.

Những người trong độ tuổi 70-80 ngày càng thích tham gia làm công quả tôn giáo, tình nguyện viên, và sử dụng thời gian mang tính xã hội hóa với hàng xóm láng giềng-- so với thời kỳ họ mới 40-50 tuổi. Tăng cường kết nối với cộng đồng xã hội khiến người lớn tuổi thêm phần hạnh phúc.

Điều quan trọng cũng cần nhớ, dù hạnh phúc tăng theo năm tháng sống trên trần gian thì người lớn tuổi không hề miễn nhiễm với các vấn đề sức khỏe tâm thần. Trầm cảm thường thấy ở người già; các đối tượng lớn tuổi cũng dễ qua đời bởi tự tử.

Rối nhiễu tâm thần không phải là một phần tất yếu của tuổi già. Người lớn tuổi hơn thường trở thành các thành viên năng động và tích cực, và khi thời gian trôi qua, họ có thể trải nghiệm thêm nhiều hạnh phúc.

Cùng với sự bao dung, người lớn tuổi dễ tha thứ lầm lạc của tha nhân và chẳng khó khăn lắm khi nói lời xin lỗi.


['Con trai, nhớ đấy, chúng ta là đàn ông. Chúng ta bước vào, chúng ta mua hàng, chúng ta đi ra, đừng có mà ngó nghiêng lung tung.']


Có một Valentine lãng mạn và rộn rã; đắt đỏ kèm quảng cáo ma mãnh; vừa tiết kiệm lại cấm sex; chưa kể hàng loạt gợi ý chu đáo, cặn kẽ trong cái ngày lễ hội được du nhập từ trời Tây này.

Trưa qua, nhìn một cậu trai dìu cô bạn gái đã cởi bỏ dép, chỉ mang mỗi đôi tất mỏng lê bước qua các tảng đá sắc cạnh trên đường lên chùa Đồng (Yên Tử), lại nhớ về công trình dạo nào chứng thực serotonin dính dấp cả những ý tưởng ám ảnh lẫn sự hấp dẫn tình dục.

Yêu đương trở thành chủ đề nóng bỏng của khoa học thần kinh, với toàn bộ các cuộc thảo luận xoay quanh mỗi nó, cũng như vô số tìm tòi được công bố hàng năm.

Kẻ say đắm hay biểu hiện rõ ràng qua những niềm tin bất thường; chưa nói, phát hiện cho thấy chúng ta vốn quen lưu giữ niềm tin một cách tích cực thật khó hiểu và thái quá về người mình yêu.

Không ít trường hợp, người mắc hội chứng de Clerambault luôn nảy sinh hoang tưởng rằng ai đó phải lòng họ, ngay cả khi chưa từng gặp mặt nhau.

Điển cứu gốc của hội chứng vừa nêu là một phụ nữ 53 tuổi cho rằng vua George V thương thầm nhớ trộm bà và dấu hiệu không thể chối cãi của chuyện này là việc di chuyển một số màn cửa ở cung điện Buckingham.

Chủ đề hóa rồ dại điên khùng vì yêu tiếp tục hiện diện trong một số nghiên cứu mới nhất.

Chẳng hạn, một đề tài tiến hành vào 2007 đi sâu phân tích tình yêu ở lứa tuổi mới lớn cho thấy quá nhiều điểm tương đồng đầy ấn tượng giữa cường độ yêu đương lãng mạn và trạng thái tưng tưng (hypomania)-- triệu chứng của hưng- trầm cảm.

Nhân mùa Valentine, ngoài quan sát lý giải vì sao đàn ông không muốn lấy vợ, dưới đây là một số mẹo mực tâm lý rất đáng tham khảo:

@ Dùng lối trò chuyện thân tình tỏ lộ sự hữu ích, rộng lượng, mạnh mẽ và văn hóa của bạn. Cần tránh cách nói đùa cợt, tán dương sáo rỗng và ám chỉ tình dục.

@ Nếu bạn là đàn ông và đang tính chuyện hẹn hò với một cô gái nhân dịp Valentine, hãy thử chạm nhẹ vào cánh tay nàng khi bạn mở lời đề nghị. Nghiên cứu khẳng định cử chỉ đó sẽ khiến bạn trông có vẻ chủ động và hấp dẫn hơn.

@ Còn giả dụ bạn vừa chia tay, thì wow, vui lên đi, bởi bạn có thể hưởng lợi từ trải nghiệm ấy.

@ Với bạn gái to béo, gắng sắp xếp cái hẹn ăn tối trễ một chút. Nghiên cứu cho thấy là đàn ông đang đói bị những người phụ nữ mập thu hút.

@ Muốn gây hiệu quả trong dịp Valentine, cố làm cho các cô bạn gái mỉm cười với mình. Nghiên cứu phát hiện là điều này sẽ khiến bạn hấp dẫn hơn trong mắt các cô gái khác.

@ Cuối cùng, nếu bạn không những đẹp trai mà còn giàu có nữa, thì khôn ngoan nhất là nên giảm mức độ giàu có xuống. Bởi nghiên cứu chứng tỏ, phụ nữ đánh giá đàn ông đẹp trai ở địa vị trung lưu hấp dẫn hơn nhiều so với đàn ông đẹp trai ở địa vị thượng lưu.

Đàn bà to mồm

Rồi ra sẽ có một ngày, mọi người chỉ là chính họ thôi-- bất kể đối tượng mà họ yêu thương... Và nhu cầu tìm hiểu "hồ sơ đồng tính luyến ái nữ" xem chừng dễ dàng trở thành lịch sử. Chuyện như thế thật tốt biết bao!

(ảnh: nguồn)
Sáng nay, thức dậy trong một khách sạn tầm tầm mang tên Thailand Hotel, bật TV thấy giới thiệu một đoạn băng giới thiệu về
Loy- Kratong Day có lời khuyên của một vị sư với một chú bé lưu tâm học hỏi thế giới ma quỷ (ghost), nhắc nhở mọi người cẩn thận trong ngày hôm nay bởi thời tiết có thể trở lạnh về đêm.

Tối nay, tham dự lễ hội nhân dịp trăng tròn gió mát trong khuôn viên Đại học Hoàng gia Udon (Udon Thani Rajabhat University), tôi bỡ ngỡ bởi sự phong phú và ấm áp của màu sắc: vàng, đen, cam,...; vẻ tự nhiên của các hình thức lựa chọn giới tính; khả năng tự trị và chủ động của sinh viên; sân trường thừa diện tích để xây hồ thả hoa đăng làm từ bẹ, lá chuối, hoa phong lan, hoa sứ, hoa vạn thọ,...

Các tiết mục văn nghệ, trò chơi Bingo, biểu diễn thời trang và nhảy múa tập thể trẻ trung đồng thời vẫn chứa đậm nét văn hóa dân tộc bởi các nhạc cụ lạ mắt, trang phục người con gái Thái quen thuộc,...

Ven hồ, tôi thấy một người đàn ông mang một vết sẹo lớn trên đầu; một nữ sinh viên tật nguyền kẹp đôi nạng; một người đàn ông to lớn Tây phương đi cùng cậu bé con da vàng; một đôi trẻ nắm tay nhau tình tứ,...; tất cả, đều trân trọng bê trên tay một món quà gửi dâng lòng thành và lời ước nguyện cùng thần Nước và bà mẹ Thiên nhiên cao cả.

Các loa phóng thanh không tạo cảm giác quá chói tai; sinh viên tản ra theo từng khoa, phân bố đều khắp khuôn viên rộng lớn gần 5-6 ha của trường; họat động từ thiện thể hiện rất rõ qua việc bán các món ăn dân dã, thiên đăng, lẵng hoa,...

Tôi nhớ đến phòng đọc sách và sử dụng máy tính nối mạng internet ở trên tầng 2 và 3 thật mênh mông. Nhớ đến bức tượng theo phong cách hậu hiện đại đặt hài hòa dưới sân vườn đầy cây cối và ghế đá êm đềm.

Và lời bà Phó hiệu trưởng trường Đại học. Khi hồi đáp với ý kiến phản ánh của phụ huynh sinh viên Việt Nam, người đàn bà có nụ cười khả ái và khuôn mặt hiền hậu nhỏ nhẹ muốn biết: thế các em có cảm thấy hạnh phúc khi học ở trường này không?

Vâng, hạnh phúc trong những ngày đến trường; một ước mơ và mục tiêu giản dị cần được vun đắp cho người ta ngay từ những ngày thơ bé, cần được nuôi dưỡng trong thế giới học đường.

Hân hoan cùng nhau trong ngày hội của tình thân ái và khoan dung!

Chuyên gia tham vấn Đinh Đoàn thể hiện góc độ tâm lý đời thường- trên tờ Khoa học & Đời sống- thật dí dỏm sâu xa mà vô cùng dễ hiểu: Có vợ, có lợi!

Tình dục vô tư

... Đúng là có những người đàn ông chẳng có vợ cũng được thỏa mãn chuyện ấy bằng nhiều cách, với nhiều nguồn đối tượng khác nhau. Nhưng chuyện ấy với người vợ có tình yêu, có sự dâng hiến, có trách nhiệm, an toàn và tiện lợi... khác hẳn với chuyện chung đụng, mua bán, đổi chác bên ngoài.
.........

Sức khỏe đảm bảo

Đa số những anh chàng sau khi cưới vợ đều béo tốt, khỏe mạnh trông thấy, dù có vất vả hơn lúc chưa có vợ.

... Nhưng khi có vợ, tình hình sẽ khác. Nếu không đủ ngày ba bữa, thì cũng có một bữa ăn chất lượng. Ăn chơi đàn đúm với bạn bè là bị "nhấn phanh". Đi đâu muộn, có người nhắc về, nên chẳng dám "qua đêm" lung tung. Đêm khuya, đói bụng, chỉ cần nhờ vợ một câu là đã có tô mì nóng ấm bụng. Áo quần thay ra, vừa treo lên mắc đã được vợ vơ đem giặt.
.......................

Thấy mình "lớn lên"

Lấy vợ, dù ở tuổi 25 hay 35 cũng làm đàn ông lớn lên. Những người đàn ông độc thân, dù bao nhiêu tuổi, cũng thường bị mọi người nhìn nhận là chưa lớn, bởi chưa phải lo, chưa có trách nhiệm với ai, ngoài bản thân mình.
..............
Cụ Nguyễn Du từng cảm thán: "Đoạn trường ai có qua cầu mới hay!"

Và tự dưng, sực nhớ lại một định nghĩa nhân cách toàn diện, mang bản sắc sáng tạo Việt Nam.

[Cập nhật]: Toàn bộ nội dung của entry này đã đẩy lên mạng lần cuối vào lúc 0h 48' sáng sớm nay.

Blog Cái tôi rất lấy làm tiếc phải xoá nó, vì nhận được phản hồi không chính thức của một nữ độc giả qua YM trực tuyến. Những gì độc giả này phản ánh không phải không có lý, khá đúng đắn, tương đối khách quan và hợp tình.

Nguồn duy nhất được dẫn trong bài là bản tiếng Anh: Sống gấp, yêu nhiều, chết trẻ.

Thành thật xin lỗi bạn đọc, cả những ai đã kịp đọc cũng như người chưa biết mô tê chi, giờ mới nghe nói.

Mong được cảm thông!


Như thể tuyệt đối chẳng hề có bất cứ sự kiện gây xôn xao gì vừa xảy ra chưa lâu, một ngày bình thường, yên ả, tí chút hơi lạnh mang mang đêm thu Hà Nội.

Thực tế thì ba, bốn ngày nay-- do Dân trí khơi mào chuyển tải--, 'Vàng Anh'- Hoàng Thùy Linh là từ khóa quyến rũ kiếm tìm thông tin nóng bỏng nhất trên mạng; trở thành chủ đề thu hút công luận cao độ, thể hiện cả sự thuyết phục, 'vận động hành lang' (lobby) dính dấp tiền bạc lẫn quyền lực thật tinh tế và lộ liễu, cũng như thúc đẩy thói tật chửi rủa tràn lan; đồng thời, hình ảnh về cô sinh viên Đại học năm thứ nhất còn tạo ấn tượng rờ rỡ khó phai cho lý thuyết điểm bùng phát (the Tipping point) của Malcolm Gladwell: biểu tượng trào lưu tình dục nước đôi mập mờ của lứa tuổi mới lớn ở đất nước Việt Nam thời kỳ đang phát triển.


@ Nhật ký của Thùy Trâm (Đặng) &
'Vàng Anh'-Thùy Linh (Hoàng) đều được viết vào độ tuổi hoa niên

Dẫu là một sự kiện để lại nhiều hệ quả nặng nề sâu xa về mặt văn hóa- xã hội, song chắc chắn cỡ chừng một năm nữa thôi thì cả khổ chủ lẫn kẻ gây rối, hoặc bất cứ ai nghĩ mình bị tác động, đều cũng sẽ khó mà nhớ nổi điều gì đang xảy ra ồn ã vào ngày hôm nay với đủ thứ "hỉ, nộ, ái, ố" bám riết cõi lòng đến vậy.

Dư luận xôn xao dòm ngó, tỏ thái độ văng tục cay cú hết sức mê mải, liên tưởng linh hoạt ngay hình ảnh này vụt nhớ tới liền bài thơ nọ, đặt nghi vấn, thử lý giải, đưa ra phán quyết chắc nịch,...

Mỗi thời mỗi khác; quan niệm đạo đức, lối sống riêng- chung; nhân cách và ứng xử văn hóa không hề bất biến mà chuyển dịch thích hợp theo đà quay của lịch sử.

Trong bối cảnh đương đại Việt Nam, thói tật chửi rủa tràn lan trên cộng đồng blogger mạng lưới điểm toàn cầu-- như một chuyên gia chỉ ra-- chứa đựng quyền năng xúc cảm kỳ cục vốn hiện diện ở tất cả ngôn từ cấm đoán thuộc mọi nền văn hóa, có gắn kết sâu thẳm với các bộ phận não cũ của con người.

Chửi rủa không chỉ thu hút mối quan tâm của các nhà khoa học nhận thức vì các ứng dụng đời thường của nó. Thực sự, chửi rủa giữ một nơi chốn đặc biệt trong bộ não do sự tổn thương thần kinh làm ảnh hưởng đến năng lực ngôn ngữ.

Với hầu hết mọi người, ngôn ngữ đa phần nằm ở bán cầu não trái và chính việc phá hủy rộng rãi vùng não này dễ khiến sự thiếu hụt ngôn ngữ trở nên cực kỳ trầm trọng, đủ gây ra tính bất khả cho cả thao tác diễn đạt và hiểu biết ngôn ngữ-- một trạng thái được gọi là "mất ngôn ngữ toàn bộ" ('global aphasia').

Tuy thế, những bệnh nhân mắc chứng thiếu hụt ngôn ngữ trầm trọng này lại có thể chửi tục ghê gớm.

Chửi tục xem chừng liên kết nhiều hơn với bán cầu não phải, chủ yếu như những từ thấm đẫm xúc cảm và dựa vào mạng lưới cảm xúc bên phía bán cầu não phải.

Dĩ nhiên, tác giả Pinker chứng tỏ mối quan tâm bao quát của ngôn ngữ; ông chia sẻ không chỉ nền tảng thần kinh của việc chửi tục mà cả vị trí kỳ cục nó nắm giữ trong nền văn hóa, cũng như cho thấy việc chửi tục tỏ lộ tự thân cấu trúc ngôn ngữ:

Khi sử dụng đúng đắn, chửi rủa có thể là sự mô tả vui nhộn, chua cay, huyền hoặc. Hơn bất cứ hình thức ngôn ngữ nào khác, chửi rủa bổ sung năng lực biểu đạt của chúng ta đầy đủ nhất: quyền lực của tổ hợp cú pháp; sức gợi của ẩn dụ; sự khoan khoái thích thú lặp lại phụ âm đầu, cái đo lường và nhịp điệu; và những cách chuyển đổi xúc cảm trong thái độ- có thể nghĩ tới hoặc không ngờ lại tưởng tượng ra được.

Sự chửi rủa xâm nhập toàn diện bộ não: trái và phải, cao và thấp, cũ xưa và mới mẻ. Shakespeare-- không hề xa lạ với vẻ trần tục của ngôn ngữ, đã cho nhân vật Caliban nói về đặc trưng giống người khi mớm lời: 'Anh dạy tôi ngôn ngữ, và tôi biết tai họa như thế nào khi chưa tận dụng được bổ ích của nó.'

(ảnh: Angles's Blog)

Quay về vụ việc đang xảy ra, có rất nhiều ví dụ minh họa cho sự chửi rủa: "Nhatkyvanganhthoi"; "Cả nước bên em quanh giường nệm trắng"; "ngây thơ lơ tơ mơ con gà mái mơ"
; "Khốn nạn cái thân gái, đã không còn tý hơi sức nào vẫn phải ra màn đóng nốt cái kiếp Kép Tư Bền"; "Vàng Anh: nước mắt đã rơi sau nhiều thứ nước đã rơi trước đó",... Chưa nói, còn có cả vidéo hát rap.


@ Truyền thông- sự thuyết phục tinh tế và cuộc "vận động hành lang" thật lộ liễu

Đột ngột vắng bặt biến mất tăm hơi hàng loạt tin tức sục sôi liên quan đến nữ diễn viên chính xinh đẹp, ngoan hiền, giỏi giang trong bộ film truyền hình nhiều tập Nhật ký Vàng Anh (NKVA, phần 2) mà "đối tượng NKVA hướng tới là lứa tuổi học trò, cụ thể là học sinh cấp 3."

Là con người, chúng ta tin rằng mình vô tư miễn nhiễm khỏi các dự định rõ ràng trong ý kiến thuyết phục của ai đó với bản thân. Chúng ta cười cợt trước những quảng cáo tào lao, vô lối về xe hơi, dầu gội đầu, xà phòng tắm, đồ ăn thức uống,... trên TV.

Song, câu hỏi vẫn cứ nổi rõ mồn một... Nếu sự thuyết phục không xảy ra được thì tại sao chúng ta lại mắc lỡm ít nhiều vào các quảng cáo thương mại trên TV, nghe lời các nhân viên đại lý, trình dược viên,...?

Bởi vì, không thể chối bỏ là sự thuyết phục ứng hợp, ngay cả khi chúng ta tin rằng mình hoàn toàn miễn nhiễm khỏi tác động của nó.

Một bài báo thú vị về vấn đề thuyết phục và sự "vận động hành lang":

Tôi gọi cho GS. Tâm lý Đại học Yale John A. Bargh-- người nghiên cứu ảnh hưởng vô thức lên hành vi-- nhờ xem xét chi tiết vụ yến tiệc của tôi. Liệu ông ấy nghĩ rằng tôi bị khống chế bởi trải nghiệm này? "Tất nhiên, đúng thế;" ông ấy nói. "Cô hầu như đã mắc phải rồi. Và cô có thể không nhận ra điều đó."

Chìa khóa cơ bản trong nghệ thuật thuyết phục tinh tế, GS. Bargh cho hay, là sự 'có qua có lại': cho ai đó một trải nghiệm thú vị hoặc món quà để rồi tự họ cảm thấy trách nhiệm không thể cưỡng nổi trong việc đáp trả ân huệ nhận được.

Tính chuẩn mực của sự 'có qua có lại' tìm thấy ở mọi nền văn hóa, và giá trị của món quà tặng thì không thích đáng: một tách café lại tạo ra hiệu quả tương xứng với một chuyến đi phung phí, ăn chơi nhảy múa.

Một công cụ khác là tạo nên tình bằng hữu và sự gắn bó với nhau-- chắc chắn rằng, một quan hệ sẽ thêm phần củng cố bền vững khi bạn trải qua quãng thời gian thực sự cùng ai đó, đặc biệt ở một nơi xa lạ mà bạn phải phụ thuộc vào họ.

......

Emily Pronin, trợ lý GS. Tâm lý học trường Princeton- nghiên cứu vấn đề định kiến trong tâm trí con người-, bảo với tôi rằng, bà ấy và những người khác đã phát hiện thấy rằng, dù chúng ta nhanh chóng nhận ra điểm mù định kiến nơi người khác, song sự định kiến của chính bản thân mình lại hầu như thao tác chủ yếu ở tầng bậc vô thức. Bà Pronin gọi nó là "điểm mù định kiến" ("bias blind spot').

Với chuyện Vàng Anh (chim)-Hoàng Thùy Linh, sự thuyết phụcdàn xếp bên lề có vẻ hướng theo lộ trình kín kẽ kèm kịch bản phân vai thật tinh vilộ liễu.

Câu hỏi thực sự là, nếu biết rằng chúng ta đang bị tác động (hoặc ai đó đang gắng tác động đến chúng ta) thì tại sao chúng ta lại không thể đơn giản là hành động chống lại? Tại sao chúng ta phải bị tác động ngay cả khi không hề muốn? Lẽ nào sự tự do ý chí không tồn tại?


@ Yến Vi + Thùy Linh = Vi Thùy Linh ("Em vén áo lên để cho anh tràn tinh khôi và mãnh liệt")

Kinh nghiệm sống mách bảo với mỗi người chúng ta là phải tìm hiểu động cơ, tìm ra lợi ích nào chi phối, ẩn dưới hành vi của ai đó.

Kết cục hành vi, vì thế, là theo tiến trình.

Dư luận mấy ngày qua, có vẻ dễ đi đến điểm tán đồng về tính nhân quả trong những gì Vàng Anh- Hoàng Thùy Linh đang phải gặt hái, đương đầu.

Nhìn từ lý thuyết về "điểm bùng phát" của nhà tâm lý học Malcolm Gladwell đã dẫn trên, ta thấy sự hội tụ minh họa của ba yếu tố căn cốt tạo nên một đại dịch bất kỳ (làn sóng tội phạm, thời trang, tin đồn thổi,...): virus mang mầm bệnh, tác nhân truyền virus, và môi trường phát tán đi kèm.

Tuân theo quy luật từ không đến có, manh nha rất mỏng mảnh, yếu ớt; chất keo kết dính giữa chúng và quyền lực, sức mạnh của hoàn cảnh, môi trường-- ba thành phần này tương tác để tạo ra một đại dịch khá mới mẻ, mang chất cách tân trong đời sống Việt: trào lưu tình dục của tuổi mới lớn.

Những vấn đề gay cấn thuộc lĩnh vực pháp luật, quản lý, tự do ngôn luận và quyền riêng tư dính với blog, cũng như sự tồn tại của vô số sản phẩm film, ảnh, truyện liên quan đến hoạt động tình dục ê hề các kiểu dạng, loại hình trên mạng.

Vàng Anh- Hoàng Thùy Linh, diễn viên chính tỏa sáng bất ngờ, thu hút sự theo dõi hàng đêm của khán giả bộ film truyền hình nhiều tập Nhật ký Vàng Anh phát trên VTV3; được lứa tuổi 8X, 9X rất hâm mộ, đặc biệt là các em học sinh phổ thông, và ít nhiều đã trở thành chân dung, thần tượng của giới trẻ học đường đang trong thời điểm lựa chọn, kiếm tìm một hình mẫu phù hợp.

Và đoạn băng hình làm tình với một người con trai tự quay của Vàng Anh- Thùy Linh tung ra đã thúc đẩy sự việc đạt đến đỉnh điểm; một mặt, nó tức thì làm dư luận chỉ trích gay gắt, bộc lộ nhiều quan điểm đạo đức giả, không ít bạn trẻ đồng trang lứa với Thùy Linh tự xếp mình vào diện thức thời, biết "chia sẻ", kêu gọi "cảm thông, bao dung"; đồng thời mặt khác, nó vô hình trung dấn thêm một bước ngoặt thực sự mạnh mẽ, cổ vũ nhiệt tình cho trào lưu tình dục ở lứa tuổi mới lớn tại Việt Nam.


Lời cuối, đây là phát biểu của Karl Marx trích từ một bài báo triết lý dễ thương:

Hàng hóa đầu tiên được nhìn nhận như cái gì thật vô cùng rõ ràng, nhỏ nhặt.

Song, chính sự phân tích về nó lại chỉ ra một điều cực kỳ lạ lẫm, được tìm thấy trong vô số thứ siêu hình vi tế và thần học những năm của thập niên 90.


"…Và Thượng Đế đã tạo ra đàn bà (And God Created Woman…)"

Với tiêu đề The Female Brain (Bộ não phụ nữ), cuốn sách của nữ chuyên gia Tâm thần học thần kinh Louann Brizendine thuộc Đại học San Francisco (UCFS) cho thấy rằng, càng hiểu biết sớm về sự khác biệt rất thực tế giữa não phụ nữ và đàn ông càng tốt.

Theo nhà khoa học 53 tuổi này thì
nghiên cứu của bà chỉ ra, não loài người hiện vẫn hãy còn mắc mứu như thể ở thời Đồ đá.

Bà Brizendine khẳng định não đàn ông và phụ nữ khác biệt về mặt kiến trúc và cấu tạo hoá học.

Một khi phụ nữ-- cả những người yêu thương họ-- chấp nhận và am hiểu sâu sắc về những sự khác biệt thần kinh làm nên hành vi mang tính đàn bà thì điều đó càng khiến tất cả chúng ta có thể tiến triển tốt hơn.

Chẳng hạn, đây là lý giải của bà Brizendine về chuyện tại sao phụ nữ thích nói về các cảm xúc bản thân trong khi đàn ông lại mê đắm vào sex:

Não phụ nữ như đường siêu tốc 8 làn giúp xử lý xúc cảm, trong khi để thực hiện điều này đàn ông sử dụng đường nhỏ nông thôn. Ngược lại, não đàn ông tựa sân bay O’Hare với một trung tâm (hub) nhằm giải quyết những ý nghĩ liên quan đến sex, trong khi phụ nữ hầu như chỉ có phi trường mà đường băng gồm các loại máy bay cá nhân bé tí.
Cả đời bà Brizendine đam mê bóc tách bản năng sinh học khỏi những ảnh hưởng đời thường; cuốn sách Não phụ nữ tập hợp hơn 1.000 công trình nghiên cứu khoa học thuộc các lĩnh vực Di truyền học, Khoa học phân tử thần kinh, Nội tiết học nhi khoa và thai nhi, và Thần kinh- nội tiết phát triển.

Tác phẩm Não phụ nữ cũng dựa trên những kết quả lâm sàng tại Khoa Hormone và Tâm trạng Thiếu nữ, Đàn bà được thành lập ở UCFS 12 năm nay. Đây là cơ sở duy nhất trên đất nước Hoa Kỳ chuyên sâu đề tài này.

Theo bà Brizendine, từ góc độ tổng thể thì não đàn ông lớn hơn não phụ nữ nhiều, song bộ phận chính dành thiết lập cảm xúc và trí nhớ ở não phụ nữ lại chiếm ưu thế, ví dụ: vấn đề dính dấp tới ngôn ngữ và “quan sát cảm xúc người khác.”

Về cơ bản, “thực tiễn thần kinh” của phụ nữ chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi những đợt hormone lên xuống thất thường suốt đời họ.

Đấy là cơ sở để bà Brizendine giải thích tại sao các thiếu nữ trao đổi tin nhắn, thư tay một cách háo hức trong lớp học; cánh chị em lại giả vờ đạt cực khoái khi ân ái; hay lý do các bà mãn kinh thôi không muốn gần gũi các đức ông chồng của mình nữa:

Kết nối nhau qua việc chuyện trò kích hoạt các trung tâm phấn khích trong não bé gái. Niềm phấn khích ấy không hề ít ỏi, chúng thực sự rất lớn. Chủ yếu do sự thúc dục của dopamineoxytocin-- sự tưởng thưởng phóng khoáng và đầy đặn nhất về mặt thần kinh mà bạn có thể nhận lãnh, ngoài phạm vi cực khoái ân ái.
Không nhằm tấn công đàn ông, mục đích của bà Brizendine nhắm đến sự khác biệt giữa hai giới:

Chẳng hề có bộ não phù hợp cho duy nhất một giới. Các cô bé đã được chuẩn bị để là con gái, các cậu bé thành con trai. Não chúng khác biệt từ lúc sinh ra, tạo nên những xung năng, giá trị và tính thực tiễn trong đời sống của trẻ.
Về định hướng giới, theo bà Brizendine, không xuất hiện như là vấn đề của sự gán nhãn có ý thức của cái tôi mà liên quan đến não:

Sự định hướng giới ở chị em diễn ra suốt thời phát triển thai nhi, và "sự diễn đạt hành vi liên quan đến não cô ta sẽ chịu tác động và được khuôn đúc lại bởi môi trường và văn hoá."
Từ chính trải nghiệm cá nhân, bà Brizendine không cần thiết nói rằng sex thì khác hẳn với sự thông minh.

Bởi như phát biểu của nhà nghiên cứu não bộ Bruce S. McEwen thuộc đại học Rockefeller (N.Y.):

Ý tưởng cơ bản là cách tiếp cận cùng một vấn đề của đàn ông và phụ nữ không giống nhau, chí ít vì sự khác biệt sinh học trong não, để rồi dẫn tới tương tác với kinh nghiệm-- là câu chuyện của tự nhiên và nuôi dưỡng.
Khá thú vị không kém là nghiên cứu của bà Brizendine còn đưa ra mẹo vặt cho chị em cùng giới:

Một cách tự nhiên, não phụ nữ phóng thích một lượng oxytocin sau một cái ôm nhau 20 giây. Việc ôm ấp khiến người ta ghì xiết hơn và phát động dồn dập các vòng mạch tin tưởng trong não.
Vì vậy, lời khuyên của nữ khoa học gia là, đừng để một gã trai nào ôm chặt bạn nếu bạn không trù tính phó thác vào hắn ta. Và nếu bạn quyết định thực hiện, hãy đảm bảo ôm ít nhất trong 20 giây.

Cuối cùng, là một vài khác biệt thần kinh giữa phụ nữ và đàn ông từ
tác phẩm của Louann Brizendine:

- Vài ba ngày thì ý nghĩ về sex mới thâm nhập vào não phụ nữ; với đàn ông, chuyện ấy diễn ra từng phút một.

- Phụ nữ sử dụng 20.000 từ mỗi ngày; đàn ông dùng 7.000 từ/ ngày.

- Phụ nữ vượt trội trong việc hiểu được người khác đang cảm nhận điều gì; đàn ông thì gặp khó khăn với chuyện nhận ra cảm xúc, trừ khi thấy ai đó khóc lóc hoặc hành hạ thân xác.

- Phụ nữ hay nhắc nhớ mình gắng vượt qua ý nghĩ rằng, đàn ông chẳng bao giờ khi không tự dưng năn nỉ, ỉ ôi cả.

- Phụ nữ qua tuổi 50 thường rất có thể chủ động ly dị.

Bài đăng cũ hơn Trang chủ